Bởi vì nhà lão nhị nhiều đồ ăn, ông cụ Tô liền ăn cơm tối Trung thu ở nhà bọn họ.
Ăn cơm, tắm rửa xong, Tô Vận Xương đi tìm ông cụ nói chuyện phiếm, hai cha con nói chuyện tới khuya.
Chờ Tô Vận Xương đi ra khỏi phòng ông cụ, người ngắm trăng bên ngoài đều đã tản đi, ông vào phòng, Yêu Muội Nhi đã nằm ở một bên khác trên giường trúc ngủ rồi.
Ban đêm có chút mát mẻ, Trang Thuận Lan vá xong quần áo, đem một tấm chăn mỏng đắp lên trên người con gái, bà hỏi chồng: "Thế nào? Sắc mặt khó coi như vậy."
Tô Vận Xương ngồi xuống ghế gỗ ở bên cạnh: "Cha không đồng ý chúng ta xây nhà ở Tiểu Bài Lĩnh."
Động tác trên tay Trang Thuận Lan dừng lại: "Vì sao ông ấy không đồng ý?"
"Ông ấy nói ba anh em ba muốn xây thì phải xây chung một chỗ, ông ấy bảo chúng ta xây ba gian nhà ngói như anh cả ở phía đông."
"Nơi này một nhà sát một nhà, hôm nay anh cả chị dâu cãi nhau, ngày mai hai vợ chồng Hách Ái Đệ đánh nhau, ngày mốt nàng dâu Triệu Lục Phúc nhà hàng xóm lại ầm ĩ, mỗi ngày gà bay chó chạy, tôi thực sự phiền muốn chết. Ông hay đi xa nên ông thấy đỡ! Ông có bản lĩnh thì ông đưa năm mẹ con bọn tôi đến huyện thành đi ăn lương nhà nước đi, đừng bỏ một mình tôi ở chỗ này liều chết."
Trang Thuận Lan chú trọng quy củ, nhưng miệng cũng lanh lợi, Tô Vận Xương từ trước đến nay nói không lại vợ, ông chỉ có thể nói: "Cha không đồng ý, vậy làm sao bây giờ?"
"Tôi thấy ông ấy không phải không đồng ý chúng ta xây nhà ở Tiểu Bài Lĩnh, ông ấy là có tính toán khác."
Tô Vận Xương cũng không ngốc, ông hít một tiếng: "Cha nói."
"Nói cái gì hả?"
"Lúc trước tôi có thể ra ngoài ăn lương nhà nước cũng là quan hệ do trong nhà bỏ tiền ra kéo về, ông ấy nói chờ tôi nghỉ hưu thì để Bách Tùng tới thế chỗ."
Quả nhiên như bà dự đoán, Trang Thuận Lan tức giận tới mức cắn răng: "Lúc trước ba anh em nhà ông cũng chỉ có ông có thể đi ăn phần cơm này. Anh cả chú ba có khả năng này sao? Lấy chuyện vài thập niên trước ra nói, còn không biết xấu hổ. Ông trả lời ông ấy thế nào?"
"Tôi còn có thể trả lời thế nào nữa? Tôi chỉ có thể nói cho qua chuyện thôi."
Trang Thuận Lan đè thấp giọng nói: "Ông không thể trực tiếp cự tuyệt? Ông có bốn đứa con gái có thể thay thế, làm sao thế nào cũng không tới lượt Bách Tùng mới đúng? Mỗi lần nói tới chuyện này, ông đều sẽ không trực tiếp cự tuyệt. Nếu như trước kia ông cự tuyệt, không cho bọn họ hi vọng thì sẽ không dùng dằng, kéo mãi không dứt. Về sau chúng ta và cả nhà chú ba sớm muộn cũng sẽ trở mặt, đây đều là do ông dây dưa dài dòng tạo thành."
"Vậy được, chúng ta mặc kệ. Tôi sẽ không thèm đếm xỉa, không cho tôi xây, tôi càng muốn xây, xem ai dám đến cản tôi." Sau khi Trang Thuận Lan chỉnh đèn dầu sáng hơn, bà đứng dậy đi thu dọn quần áo, cả nhà đều đã tắm rửa xong, chỉ có bà còn chưa tắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)