Mũi Thiên Tình cay cay vì uất ức. Cô biết anh sẽ nhục nhã mình, dù cô có nói gì thêm nữa, anh cũng sẽ không thay đổi cách nhìn về cô. Nếu đã như vậy, cần gì phải nhiều lời? Dứt khoát không nói nữa đóng lại rương hành lý, đứng dậy kéo hành lý đi về phía cửa.
Thấy mình bị cô quăng cho cục lơ, Thi Nam Sênh nổi khùng tiến lên một bước tóm lấy khuỷu tay cô, "Cảnh Thiên Tình, tôi cho phép cô đi chưa?"
Ánh mắt anh sắc lạnh tựa như lưỡi kiếm sắc bén, "Cảnh Thiên Tình, kể từ giây phút cô rời khỏi đây, sau này cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa! Nếu không, tôi nhất định sẽ khiến cô hối hận!"
Lời cảnh cáo của anh, khiến Thiên Tình không khỏi rùng mình. Đôi mắt ngấn nước nhìn anh trân trối, nhưng anh đã lạnh mặt bất ngờ đẩy cô ra.
Sau đó cầm theo văn kiện nghiêng người đi lướt qua cô. Khi va phải cánh tay cô anh chán ghét cau mày, giống như chạm phải một loại vi khuẩn rất ghê tởm vậy.
Thiên Tình đau đớn xót xa. Sau đó nghe tiếng cửa bị đóng sầm một cái thật mạnh.
Không lâu sau đó....
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
