Sau đó....Tay anh lập tức rời khỏi người cô, anh buông cô ra đứng dậy, hờ hững sửa sang lại quần áo trên người mình. Cứ thế đứng ở cạnh giường nhìn cô từ trên cao xuống giờ phút này quần áo xốc xếch, dáng vẻ cũng chật vật không chịu nổi.
Vậy nên....Ban nãy anh bất ngờ dịu dàng như thế, chỉ vì muốn đợi đến giờ khắc này để nhục nhã mình? Thiên Tình chỉ cảm thấy trong nháy mắt toàn bộ hơi lạnh bao trùm lấy cô. Chóp mũi ê ẩm cay xè, cô xấu hổ kéo chăn lên che lại cơ thể nửa trần của mình.
"Bây giờ mới che, có muộn không?" Giọng điệu đùa cợt của anh lại vang lên.
Thiên Tình rùng mình, bị anh nhục nhã, giờ phút này cô chỉ muốn đánh trả lại một đòn. Cắn cắn môi, dứt khoát xoay người lại, cười lạnh đối mắt cùng anh, "Anh Thi, tôi là hạng người gì, chẳng phải anh là người rõ hơn bất kỳ ai sao? Đúng, tôi là người rất lẳng lơ. Hôm nay nếu không phải là anh mà đổi lại người đàn ông khác, tôi cũng sẽ có cảm giác giống như thế. Đó chính là bản tính của tôi, như vậy, anh hài lòng chưa?"
Cô nói vậy chẳng khác nào đã khiêu chiến lòng tự ái của đàn ông trong anh. Mắt chợt tối đi, sự lạnh lùng nơi đáy mắt càng dày đặc.
"Bây giờ, mời anh ra ngoài. Tôi muốn nghỉ ngơi! Còn nữa...." Cô trịnh trọng nhìn anh, sự tuyệt vọng hiện rõ nơi đáy mắt, "Hy vọng sau này anh Thi đừng xuất hiện ở đây nữa. Tôi không muốn gặp lại anh!" Mỗi một chữ đều nhấn mạnh tựa như tuyên bố quyết tâm của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
