"Em luôn mở miệng nói thả em ra, nhưng ‘nơi này’ của em lại không hề muốn vậy."
Thi Nam Sênh gian ác thì thầm nói, ra dấu bảo cô nhìn ra ngoài cửa sổ, "Nhìn thấy không? Trầm Âm sắp tới đây rồi...."
Quả thật Mộ Trầm Âm đang đi gần tới chỗ này. Thiên Tình căng thẳng đến không dám thở.
Cô cũng chẳng dám hó hé một tiếng, không dám thở thậm chí cũng không dám nhìn ra bên ngoài nữa, lo sợ lỡ như sơ ý sẽ đối mặt với Trầm Âm.
Cô hoảng hốt cầu xin anh, "Anh tha cho tôi được không? Lần sau....tôi không dám nữa đâu...."
Mục đích căn bản của anh chính là muốn thấy mình khó xử, muốn cho mình không thể ngóc đầu lên nhìn bạn bè được.
Nghĩ vậy Thiên Tình đột nhiên phát điên, há miệng cắn mạnh lên vai anh.
Lần này đổi ngược lại là Thi Nam Sênh bật rên ra tiếng. Bàn tay lập tức túm lấy gáy cô, đẩy mặt cô tới sát mặt mình, dùng trán cụng lên trán cô.
Lửa giận nơi đáy mắt phản chiếu lên mặt cô, "Tiểu yêu tinh, em to gan thật đấy, dám cắn tôi à! Xem ra tôi phải trừng phạt em thật thích đáng, để xem lần sau em còn dám lớn lối như vậy nữa không?"
Trong hơi thở của anh đều mang theo sự nguy hiểm. Rất dễ nhận ra, lần này cô đã thực sự chọc giận anh rồi.
Nếu như vừa rồi anh còn có thể mềm lòng mà bỏ qua cho cô thì bây giờ hoàn toàn không có chuyện đó nữa.
Mắt thấy cậu hai nhà họ Mộ đang từng bước tới gần, thậm chí Thiên Tình còn có thể nghe được tiếng bước chân của anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
