Thiên Tình kinh hoảng vội vàng che điện thoại lại, sau đó nghe tiếng bà Thit ruyền đến, "Thiên Tình, sao thế?"
Thiên Tình trừng mắt nhìn Thi Nam Sênh, ý bảo anh mau dừng lại.
Anh gian manh cười nhưng không hề có ý muốn ngừng lại.
Thiên Tình thở nhẹ ra một hơi, mới nói: “Con không sao ạ.... Bác Thi, bác.... bác tìm con có việc sao?"
Anh không cuồng nhiệt đoạt lấy cô nữa, nhưng bàn tay thì không ngừng lướt qua lướt lại trên người cô, khiến toàn thân cô tê dại. Thiên Tình như sắp không thở nổi nữa.
"Tan làm lâu quá rồi mà con và A Sênh đều chưa về nhà, lo lắng cho con nên mới gọi điện hỏi thăm." Bà Thi lên tiếng nói.
“Con gần về đến nhà rồi...." Thiên Tình cố gắng ổn định hơi thở, nhưng vẫn nhịn không được mà run rẩy.
Một tay cầm điện thoại, một tay bắt lấy bàn tay không yên của anh, còn bị anh bắt ngược lại, rút cũng không rút ra được.
"Thiên Tình, hình như con có gì đó khác thường, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Con đừng làm bác sợ." Bên kia, bà Thi sốt ruột hỏi.
Thi Nam Sênh cười nhìn Thiên Tình, bàn tay còn lại cũng không ngoan ngoãn đi xuống dưới hai chân cô, nhàn nhạt mở miệng: “Vâng, mẹ có chuyện gì không?"
Thiên Tình suýt rên thành tiếng, lại sợ bà Thi nghe được, đành phải cắn môi mình, không để cho tiếng rên kia phát ra.
"Còn chuyện gì nữa? Muốn hỏi xem các con có về ăn cơm không?"
"Dạ." Thi Nam Sênh nhìn dáng vẻ khó chịu nhẫn nhịn của Thiên Tình, càng gian manh ra sức trêu chọc cô.
Đồng thời vẫn kéo dài thời gian, nói chuyện tào lao với mẹ mình ở bên kia, "Chắc phải một tiếng nữa tụi con mới về đến nhà. Mẹ để phần cơm cho bọn con."
Một tiếng nữa? Anh ta rốt cuộc còn muốn làm gì mình nữa? Thiên Tình quả thật muốn khóc.
Bà Thi cũng cảm thấy kỳ quái, "Sao một tiếng nữa mới về? Tan làm lâu rồi mà."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
