Nghe Thi Nam Sênh nói vậy, Thiên Tình chỉ biết cúi đầu trong thất vọng.
"Anh hiểu nhầm ý tôi rồi. Chỉ là tôi rất mệt mỏi, không muốn cứ mãi đối đầu với anh hoài nữa. Anh và cô Bạch bây giờ đã tái hợp ở bên nhau, nếu tôi còn chen ngang, à không, phải nói là nếu để đứa bé làm cản trở hai người thì không hay cho lắm."
Cô thở phào một hơi, giống như đã hạ quyết tâm, mới nói ra lời kế tiếp, “Tôi muốn chuyển về nhà ở, nhưng chắc là bà Thi sẽ không đồng ý. Vì vậy, hy vọng anh giúp tôi thuyết phục bà ấy."
Thiên Tình nói rất nghiêm túc! Đôi mắt trong suốt chân thành, không hề có sự dối trá nào trong đó. Từng lời cô nói đều mang vẻ chân thành, và thật lòng mong mỏi cầu xin.
"Kétttttt...." Thi Nam Sênh đạp mạnh phanh xe.
Thiên Tình không có sự phòng bị, cả người ngã về phía trước, những tưởng trán mình sắp sửa đập mạnh vào tấm kính chắn xe. Nhưng bên eo đã được một cánh tay rắn chắn ôm chặt kéo cô lại. Theo đà ấy, toàn thân cô ngã ập vào một vòng tay kiên cố.
Cô hoảng hốt quay đầu lại, đối mặt với cô là khuôn mặt bừng bừng tức giận của Thi Nam Sênh. Cô bị sợ đến mức mặt mày trắng bệch.
Cằm dưới chợt bị Thi Nam Sênh vươn tay bóp mạnh giữ chặt, "Cảnh Thiên Tình, lại muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi nữa có đúng không?"
Thiên Tình vô cùng oan uổng, giơ tay lên gỡ cổ tay anh ra, “Tôi không có ý này. Tôi thật lòng muốn tác hợp cho anh và cô Bạch...."
Shit! Ai cần cô tác hợp? Thi Nam Sênh cảm thấy thật sự sắp phát điên thiệt rồi. Anh tức tối vươn tay, kéo mạnh Thiên Tình ngã vào trong ngực mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
