Sau khi Lục Yến Tùng đi rồi, Vãn Tình mới phát hiện ngôi nhà này thật sự quá rộng lớn. Nó trống trải khiến lòng người cũng vắng vẻ theo.
Ngày thứ năm anh rời đi, sau khi tan làm, Vãn Tình không về nhà ngay mà đi đến nhà Thiên Tình. Kể từ ngày bé con chào đời nhà họ Thi cũng trở nên náo nhiệt hơn.
"Đường Đường, ở đây này..." Ông bố trẻ Thi Nam Sênh cầm món đồ chơi học theo dáng vẻ của cục cưng, quỳ trên đất chơi đùa với con.
Bé con với tay lấy món đồ chơi trong tay anh, anh lại lùi về phía sau một chút. Bé lại cố gắng trầy trật lắm mới bò tới chỗ anh, anh lại hất món đồ chơi đi. Lặp lại nhiều lần như vậy, nhóc con cũng mất hết kiên nhẫn. Cậu bé mặt nhăn mày nhó, cái miệng nho nhỏ mếu máo, đôi mắt to bắt đầu đỏ lên.
Bị thân hình mềm mại mát lạnh của con trai nhào tới ôm, Thi Nam Sênh cảm thấy toàn thân lẫn trái tim mình như muốn tan chảy. Anh giang hai tay ôm Đường Đường vào ngực, còn chưa kịp hôn cu cậu thì đã la làng thảm thiết: "Tè rồi! Thiên Tình, Thiên Tình ơi!" Anh cuống cuồng gọi người tới cứu giúp.
Thiên Tình đang trò chuyện với Vãn Tình, nghe thấy tiếng gọi vội mau mau đứng dậy. Vãn Tình cũng đi qua theo.
Nhìn động tác thay tã thành thục cho cậu nhóc của Thiên Tình, còn Thi Nam Sênh ở bên cạnh nghiêm túc học tập, thỉnh thoảng cầm đồ chơi quơ quơ đùa với con.
Hình ảnh ấy thật ấm áp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
