Vãn Tình ngồi một mình trên ghế sofa. Cô cuộn người lại, ôm lấy chính mình. Từ từ nhắm hai mắt, trong lòng hoàn toàn rối loạn.
Cô không ngờ Lục Yến Tùng lên tiếng giữ cô lại ngay trước mặt vợ sắp cưới của anh. Rốt cuộc trong lòng anh đang nghĩ gì? Xưa nay cô vốn không hiểu được cách nghĩ của người đàn ông này.
Bất an đứng dậy khỏi ghế sofa đi đến bên cửa sổ. Thẫn thờ nhìn bóng đêm đen như mực ở ngoài cửa sổ.
Bầu không khí im lặng khác thường. Ở cô như tỏa ra một sức lôi cuốn kỳ lạ, có thể làm cho hoàn cảnh xung quanh và cả trái tim anh trở nên yên tĩnh đôi chút. Lục Yến Tùng vô thức thả nhẹ bước chân. Nhẹ nhàng bước tới phía sau cô. Cô vẫn không quay đầu lại, có lẽ chưa phát hiện ra anh đang đứng ở phía sau. Vòng hai cánh tay qua eo cô.
Cô thoáng chốc sững sờ, nhưng vẫn không quay đầu lại. Tay rũ bên người hơi do dự một chút, sau đó đặt lên mu bàn tay anh. Khoảng khắc da thịt chạm vào nhau, cô có thể cảm nhận rõ được sự run rẩy của đối phương.
"Đang nghĩ gì vậy?" Anh tựa cằm lên đầu Vãn Tình.
Cả cơ thể thơm ngát mềm mại của cô dựa hẳn vào lồng ngực khiến anh cảm nhận vô cùng ấm áp. Tựa như chỉ cần ôm nhau như vậy thôi, trái tim trong lồng ngực trống rỗng bấy lâu nay phút chốc được lấp đầy. Cảm giác ấy… rất là thỏa mãn…
Vãn Tình hơi nghiêng mặt, "Suy nghĩ xem rốt cuộc anh đang nghĩ gì."
"Vậy đã nghĩ ra chưa?" Giọng nói trầm lắng vang lên giữa màn đêm, như thấm vào tận tim Vãn Tình, khiến cô run lên khe khẽ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
