"Ba vừa nói.... cô ấy ở nhà?" Lục Yến Tùng bắt trọng điểm dường như không mấy chính xác.
"Con bé ở nhà thì làm sao? Con cứ ở đó mà che đậy cho sự giả dối của mình đi. A Tùng, lời cần nói ba đã nói ngay từ đầu rồi, Vãn Tình không giống với đám ong bướm kia của con, con đừng tưởng rằng ai con cũng có thể chơi đùa được."
"Con biết rồi. Nếu ba không còn chuyện gì nữa thì nên nghỉ ngơi sớm đi."
"Ừm." Lục Thánh Duy đáp một tiếng, hai cha con cũng không nói thêm gì nữa, lập tức cúp điện thoại.
.....
Vãn Tình nằm mãi vẫn không ngủ được. Hễ mỗi lần nhắm mắt lại thì luôn có một bóng dáng bay bổng trong đầu. Cô không muốn nhớ đến người đó, nhưng không thể khống chế được tình cảm của mình.
Cuối cùng, cô quyết định ngồi dậy, mở cửa phòng nhẹ nhàng đi ra ngoài. Ngôi nhà này thật sự rất lớn, còn được bảo phủ bởi màn đêm thăm thẳm, khiến nó càng thêm yên tĩnh sâu lắng.
Thấy hơi khát nên đi vào thang máy để xuống lầu bốn tìm nước uống. Rót nước xong cầm ly nước ra ngoài, mới vừa tắt đèn thì bỗng nghe thấy tiếng động nơi cửa. Cô giật mình, không kiềm được nắm chặt ly nước trong tay, hít sâu một hơi, cảnh giác hỏi: "Ai ở đó vậy?" Không có ai trả lời cô. Chẳng lẽ là trộm? Thường những khu nhà như thế này đều được bảo vệ rất nghiêm ngặt, trộm có muốn vào cũng rất khó. Nhưng không thể loại trừ những tên trộm chuyên nghiệp, chúng có đủ năng lực độp nhập vào dễ dàng.
Nghĩ như vậy, trong lòng càng bồn chồn khẩn trương hơn. Lấy can đảm bước hai bước đi tới nơi phát ra tiếng động. Liếm liếm môi rồi tiếp tục hỏi: "Rốt cuộc là ai ở đó?"
"..." Nhưng vẫn không ai trả lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

