"Tôi.... Có thể sao?" Bà Lục ngập ngừng hỏi. Sao bà lại không muốn đi gặp con gái của mình chứ? Sao bà lại không muốn các con gọi bà một tiếng mẹ? Thậm chí, trong giấc mơ bà cũng từng ao ước chuyện này...Nhưng nếu bà xuất hiện đột ngột như thế, bọn nhỏ có trách giận gì bà không? Còn đồng ý gọi bà một tiếng mẹ nữa không? Hay là chúng nó ngay cả thấy cũng chẳng muốn thấy bà. Càng nghĩ như vậy, bà càng cảm thấy sợ hãi, càng không có can đảm đi gặp hai đứa con của mình.
"Lục phu nhân, Thiên Tình nhìn thấy cô chắc chắn sẽ rất vui." Thi Nam Sênh khích lệ bà. Anh chỉ muốn cho Thiên Tình một sự ngạc nhiên, lấp đi lổ hổng trong lòng cô.
Bà Lục nắm chặt túi xách trong tay, hồi lâu cũng không mở miệng.
Thiên Tình liếc nhìn cô ta. Ánh đèn của giới truyền thông liên tục chớp lóe. Vốn dĩ trước đây ai cũng biết hai người là tình địch, bây giờ cùng lúc xuất hiện thế này, người rất đương nhiên khó tránh khỏi nhạy cảm rồi.
Lăng Phong nhìn cảnh này mà huyệt thái dương giật giật. Bạch Thiên Thiên có thâm niên lâu năm trong nghề, hẳn nên biết trường hợp nào phải tránh chạm mặt với Thiên Tình. Nhưng ngược lại, cô ta còn chủ động tỏ ra thân thiện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

