Ngày thường Thi Nam Sênh ngủ đến đúng giờ mới thức giấc.
Trong cơn mơ màng cảm thấy trong ngực có cảm giác rất mềm mại. Tuy chưa tỉnh hẳn, ý thức còn chút mơ hồ nhưng chỉ một giây sau, khóe môi lại nhếch lên cười.
Cô vẫn còn đang ngủ, áp sát vào lồng ngực anh, hơi thở nhẹ nhàng khe khẽ. Rất ngoan ngoãn, như một đứa trẻ say ngủ. Thi Nam Sênh hít một hơi thật sâu, quanh mũi đều là mùi hương thơm ngát của cô. Chỉ bấy nhiêu thôi mà anh đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn rồi. Cảm giác này thật sự anh chưa bao giờ nghĩ tới.
Không nghĩ gì nhiều, mà không muốn suy nghĩ thêm nữa, Thi Nam Sênh đưa tay sờ lên trán cô. Cũng may, nhiệt độ đã bình thường lại rồi.
Thi Nam Sênh bật cười, lúc này mới đứng dậy. Anh cởi áo ngủ ra, mặc áo sơ mi, quần dài vào.
Cũng may, bộ quần áo này tối hôm qua mặc không lâu, cho nên hôm nay mặc đi làm cũng không có vấn đề gì cả.
Anh thay quần áo xong, quay đầu lại nhìn Thiên Tình với ánh mắt phức tạp, không nhịn được vươn tay nhéo mũi cô một cái.
"Ưm...." Cô khẽ ưm nhẹ nhưng không tỉnh lại, còn gạt tay anh ra chỗ khác.
Cô thế này, thật rất đáng yêu! Trong đầu Thi Nam Sênh bỗng hiện lên suy nghĩ này.
Cô nhóc này không biết lần tới cô còn sang lại Hàn Quốc nữa không?
Nếu vậy....
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

