Cảm giác nóng rẫy cùng vật cương cứng kia khiến cô khiếp đảm không thôi. Cô theo bản năng muốn rút tay về, nhưng anh lại bá đạo không chịu buông ra.
Thi Nam Sênh đau đớn rên rỉ, bàn tay dần dần dao động khắp người cô. Mơn trớn bầu ngực đầy đặn của cô, dần dần trượt xuống lướt lên vùng bụng phẳng lì, như vẫn còn chưa thỏa mãn tiếp tục di chuyển xuống vùng cấm địa mềm mại.
Người phụ nữ này...người phụ nữ mà suốt mười tháng qua anh chưa từng có giây phút nào quên...cuối cùng cũng hiện hữu ngay trong lòng anh.
Giống như trong giấc mộng anh đã từng mơ thấy, cô gái nhỏ đang xúc động rên rỉ trong vòng tay anh…
Ngón tay ngang ngược vạch lớp mây mù phía bên dưới cô ra, cảm nhận được hơi nóng thấm ướt đầu ngón tay, anh liền cho một ngón tay vào, thoáng nghe thấy tiếng thở dốc vỡ vụn như mèo con ngâm nga của cô...Anh không dám dùng sức quá mạnh, sợ làm cô đau.
Rõ ràng mười tháng qua, cô cũng giống anh, không hề thân mật gần gũi với bất kỳ ai. Bởi vì, bên trong cơ thể cô vẫn khít khao như lúc đầu. Không muốn vội vàng chiếm lấy cô, anh dời lên khuôn mặt nhỏ nhắn, muốn hôn lên môi cô lần nữa.
Nhưng....Bàn tay vừa chạm tới mặt cô liền khiến anh giật mình rụt tay lại. Nhiệt độ nóng đến dọa người, đây không phải phản ứng vì lửa tình thiêu đốt!
"Sao lại nóng thế này?" Không hôn cô nữa mà đưa tay áp lên má cô, sau đó dời lên trán.
Thiên Tình cảm thấy mình bị nụ hôn của anh làm cho mụ mị mất hồn rồi. Nghe thấy anh hỏi chỉ lắc lắc đầu, nhíu mày, "Không biết nữa, đầu thấy hơi đau...."
"Ngốc nghếch! Có phải em sốt rồi không?" Anh cúi đầu kiểm tra, thấy cô mơ mơ hồ hồ như người không còn lý trí. Lẽ nào bị sốt thật rồi sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

