Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tổng Giám Đốc Phó, Vợ Anh Lại Đăng Tin Kén Rể Rồi! Chương 1: Anh Ấy Sắp Kết Hôn Rồi.

Cài Đặt

Chương 1: Anh Ấy Sắp Kết Hôn Rồi.

Bàn tay người đàn ông đặt lên lưng cô, Lâm Thời Vi khẽ rên lên một tiếng không chịu nổi, nửa khuôn mặt vùi vào giữa chăn nệm.

"Mới thế này đã không chịu nổi rồi sao?" Giọng nói mang theo ý cười của người đàn ông lọt vào tai cô, hơi thở nóng rực phả vào khiến đầu óc cô choáng váng.

Cô nắm chặt cánh tay anh, nhưng một vết móng tay cũng không để lại, đã bị anh va chạm đến tan tác...

Anh ham muốn rất mạnh, mạnh hơn so với trước đây, Lâm Thời Vi không chống đỡ được, cuối cùng không kiềm chế được mà ngất đi.

Khi tỉnh lại, bên cạnh không có ai, trên tủ đầu giường lặng lẽ đặt một chiếc đồng hồ, bên dưới chiếc đồng hồ là một tờ chi phiếu.

Lâm Thời Vi ngồi dậy, trên làn da trắng nõn lộ rõ những dấu hôn, chứng tỏ một cuộc mây mưa cuồng nhiệt vừa diễn ra.

Cô biết Phó Cẩm Hành thích thân thể của cô, từ đầu đã biết.

Lúc đầu cô đi theo Phó Cẩm Hành cũng là vì hoàn cảnh éo le, để cứu mẹ, anh cho cô đủ tiền, cô trở thành bạn giường của anh.

Giữa bọn họ trước giờ chỉ là một cuộc giao dịch tiền bạc, ngoài ra không có gì khác.

Số tiền trên tấm chi phiếu, cũng chỉ là phản ánh mức độ hài lòng của kim chủ mà thôi.

Cửa phòng tắm mở ra, người đàn ông quấn khăn tắm bước ra, tay tùy ý lau mái tóc ướt, bờ vai rộng hông thon đúng chuẩn dáng người mắc áo, những giọt nước hôn lên làn da săn chắc của người đàn ông rồi lăn xuống, ngang nhiên lăn vào chiếc khăn tắm màu trắng quấn quanh eo.

Thật quyến rũ.

Lâm Thời Vi lại không có thời gian ngắm nhìn, cô xuống giường lấy cho anh quần áo mới để thay, bao gồm cả quần lót, tất.

Bởi vì Phó Cẩm Hành đến đây chỉ để giải quyết nhu cầu sinh lý, không bao giờ ở lại qua đêm.

Cô giúp anh mặc chiếc áo sơ mi mới, từ vạt áo đến cổ áo, cẩn thận cài từng chiếc cúc.

Phó Cẩm Hành nhìn chằm chằm vào mặt cô, hỏi: "Không hài lòng sao?"

"Nhiều quá rồi." Lâm Thời Vi trả lời.

Khuôn mặt trước mắt xinh đẹp rạng rỡ, nhưng thần sắc lại rất bình thản, hoàn toàn không thể nhìn ra là một người đang cực kỳ thiếu tiền.

Lâm Thời Vi không biết những suy nghĩ trong đầu anh, chỉ chuyên tâm vào công việc trước mắt.

"Tôi sắp kết hôn rồi." Đến khi giọng nói của Phó Cẩm Hành lại từ trên đỉnh đầu truyền đến.

Lâm Thời Vi ngẩng đầu, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Thực ra cô đã sớm biết anh vẫn luôn đi xem mắt với những cô gái mà mẹ anh tìm kiếm, hơn nữa mỗi buổi xem mắt đều do cô - thư ký của anh sắp xếp.

"Ừ." Phó Cẩm Hành đáp.

Đầu óc Lâm Thời Vi ong ong, miệng theo bản năng nói: "Chúc mừng."

"Tối mai hai bên gia đình gặp mặt chính thức, cô sắp xếp đi."

Anh dùng thân phận ông chủ để phân phó, tựa như người vừa có quan hệ với Lâm Thời Vi không phải là anh.

Trái tim Lâm Thời Vi bị đâm nhói, vẫn trả lời: "Vâng."

Phó Cẩm Hành liền tự mình rời đi.

Còn Lâm Thời Vi thì thân thể cứng đờ, đứng đó rất lâu. Mãi đến khi tiếng động cơ xe vang lên trong đêm tĩnh mịch, cô mới tỉnh táo lại và quay về giường.

Đêm đó cô không hề có chút buồn ngủ, mở mắt đến tận sáng.

Đồng hồ báo thức vang lên lần thứ hai, cô mới như vừa tỉnh khỏi cơn mơ, không kịp ăn sáng, trang điểm kỹ lưỡng để che đi vẻ mệt mỏi trên mặt, rồi vội vã đến công ty.

Trên đường, Phó Cẩm Hành bảo cô thông báo cho các cấp cao tổ chức họp đột xuất.

Lâm Thời Vi nhanh chóng đến công ty, để đồng nghiệp chuẩn bị phòng họp, tài liệu, trà nước... còn mình thì vào phòng làm việc của tổng giám đốc.

Theo thói quen của Phó Cẩm Hành, cô phân loại các tài liệu do các phòng ban gửi lên rồi sắp xếp gọn gàng, bao gồm cả việc điều chỉnh hương thơm trong phòng, nhiệt độ điều hòa...

Cửa phòng làm việc mở ra, Phó Cẩm Hành mặc bộ vest chỉnh tề với vẻ cấm dục bước vào.

Lâm Thời Vi vội vàng đưa ly cà phê vừa pha đến bên tay anh, bắt đầu báo cáo lịch trình một ngày.

Trong lúc đó, Phó Cẩm Hành nhìn chằm chằm vào tài liệu trên tay, không hề ngẩng đầu lên.

Cho đến khi Lâm Thời Vi liếc nhìn thời gian, nhắc nhở: "Phó tổng, có thể bắt đầu cuộc họp rồi."

...

Đến khi cuộc họp kết thúc, một buổi sáng bận rộn mới coi như tạm thời kết thúc.

Lâm Thời Vi trở về chỗ làm, thấy trên bàn có thêm một hộp quà.

"Cô Tưởng của Hoa Dương Khoa Kỹ tặng." Người đồng nghiệp bên cạnh ghé lại nói.

Lâm Thời Vi mở ra, thấy bên trong là một chiếc vòng tay, logo thương hiệu lớn cho thấy giá trị của nó không hề nhỏ.

"Mỗi người trong văn phòng mình một chiếc."

"Đại tiểu thư ra tay đúng là hào phóng, tớ vừa tra rồi, chiếc vòng này phải mấy vạn tệ đấy."

"Cậu hiểu cái gì chứ? Người ta đây là đang tuyên bố chủ quyền, cho chúng ta biết, Phó tổng từ nay đã có chủ, không phải là người để chúng ta mơ mộng nữa." Có đồng nghiệp đưa ra một cách giải thích sâu xa hơn.

Bởi vì sáng sớm hôm nay, tin tức Phó - Tưởng sắp kết hôn đã được công khai rồi.

"Chị Lâm, vậy chúng ta nhận sao ạ?" Có người không chắc chắn hỏi xin ý kiến.

"Nhận, sao có thể phụ lòng thành ý của bà chủ tương lai chứ."

Lâm Thời Vi nói, đưa tay ra, ý bảo đồng nghiệp giúp mình đeo vào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc