Lục Trạch Húc dĩ nhiên không thể nói ra sự thật.
Cho dù hắn có nói, vị phụ hoàng đa nghi kia của hắn cũng chắc chắn sẽ không tin.
Hắn nửa thật nửa giả đáp:
“Nhi thần sau khi rơi xuống vực thì được người cứu. Người đó chắc là một thương nhân dị vực. Thấy nhi thần trọng thương nên để lại một túi đồ, rồi lấy đi ngọc bội tùy thân của nhi thần.”
Lục Thừa Thiên trầm ngâm:
“Thương nhân dị vực?”
Lục Trạch Húc không nói thêm nữa. Hiện giờ hắn là bệnh nhân mà! Ăn no rồi thì đương nhiên phải ngủ nghỉ dưỡng thương.
Còn vị này à, ai thích hầu hạ thì hầu hạ đi!
Đợi đến khi Lục Thừa Thiên thu hồi dòng suy nghĩ, muốn hỏi tiếp chi tiết, thì đã thấy Lục Trạch Húc nằm trên giường, nhắm mắt lại, rõ ràng đã tiến vào mộng đẹp.
Lục Thừa Thiên: “…”
Ông lại bị phớt lờ nữa rồi? Trong một ngày bị cùng một người ngó lơ hai lần!!
Lục Thừa Thiên cảm thấy uy nghiêm của mình đã bị khiêu khích. Nhưng bảo ông đánh thức đứa con trai còn đang trọng thương thì ông thật sự không làm được.
Đức Toàn đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho cơn thịnh nộ của Hoàng đế, thế nhưng ngoài dự liệu, Hoàng thượng chẳng làm gì cả, chỉ phất tay áo xoay người rời đi.
Trước khi đi còn tiện tay mang luôn cái đèn pin.
Đức Toàn vội vàng theo sau, trong lòng lại dậy sóng.
Xem ra bọn họ đều bị vẻ ngoài từ trước đến nay của Hoàng thượng đánh lừa rồi. Hoàng thượng thật ra vô cùng để tâm tới Thái tử điện hạ. Nếu đổi là người khác, chỉ riêng tội đại bất kính thôi cũng đã không thoát nổi.
Vừa ra khỏi phòng, Lục Thừa Thiên lập tức nổi giận:
“Nô tài trong viện của Thái tử, có một tên tính một tên, toàn bộ đánh hai mươi trượng! Chủ tử bệnh nặng mà trước mặt lại không có người hầu hạ, đúng là phản rồi!”
“Nếu còn tái phạm, một kẻ cũng không tha!”
“Nô tài lập tức đi làm!”
Đức Toàn vội vàng đáp lời.
Xem ra lửa giận mà Hoàng thượng nghẹn trong phòng đều phát tiết hết lên đám nô tài này.
Trong phòng, Lục Trạch Húc mở mắt ra, hiển nhiên vừa rồi hắn giả vờ ngủ để khỏi phải tiếp tục dây dưa với Lục Thừa Thiên. Nhưng nhìn đầu giường trống trơn, nơi vốn đặt chiếc đèn pin của hắn…
Hắn chỉ có đúng một cái đèn pin thôi!!
Bên tai vang lên tiếng kêu thảm thiết của đám nô tài trong viện bị đánh trượng.
Lục Trạch Húc hít sâu một hơi rồi nhanh chóng ngồi dậy.
Thật ra đám nô tài ở hành cung hắn chẳng thân thiết gì, người khác hắn mặc kệ. Nhưng thái giám thân cận kia là người do mẫu hậu để lại cho hắn, hắn không thể mặc kệ được!
Vì thế, vị Thái tử không muốn kế thừa ngôi vị sau khi đã hai lần phớt lờ Hoàng đế, giờ lại tiếp tục kháng chỉ ngăn cản hành hình.
“Thái tử điện hạ, không thể như vậy được! Nô tài làm sai, bị Hoàng thượng phạt là chuyện nên làm, nô tài đáng bị phạt!”
Phúc Lộc nằm trên ghế chịu hình, trong lòng sốt ruột vô cùng.
Kháng chỉ chính là trọng tội!
“Điện hạ, đây là ý chỉ của Hoàng thượng, xin điện hạ đừng làm khó bọn nô tài.”
Tên thái giám phụ trách hành hình cười gượng, khom người nói.
Lục Trạch Húc nhướng mày, thản nhiên đáp:
“Nếu cô cứ muốn làm khó các ngươi thì sao?”
Tên thái giám hành hình lập tức cứng họng.
Bọn họ nào dám động thủ với Thái tử?
Không cần đầu nữa sao?
Lục Trạch Húc bây giờ hoàn toàn buông thả bản thân. Cái gì ôn hòa khiêm tốn, tất cả đều bị hắn ném ra sau đầu. Dù sao hắn cũng chẳng muốn làm Hoàng đế nữa, ai thích làm thì làm đi!
Phúc Lộc cứ thế bị hắn kéo xuống khỏi ghế hành hình.
Vốn dĩ Hoàng thượng đã không thích Thái tử, giờ Thái tử còn làm như vậy, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Chỉ vì một tên nô tài mà khiến đế vương chán ghét, mất đi thánh sủng, thật quá không sáng suốt.
Ai nấy đều chờ xem trò hay.
Kết quả, không chờ được Hoàng thượng xử phạt hay quở trách, lại chờ được tin đồn Thái tử được tiên nhân phù hộ.
Từ trước đến nay bá tánh đều cho rằng thiên tử là người được trời chọn, Hoàng đế phụng mệnh trời.
Mà giờ đây lại truyền ra chuyện Thái tử có tiên nhân che chở, nhiều lần thoát chết.
Chẳng phải điều đó đồng nghĩa với việc Thái tử cũng là người được trời lựa chọn, là quân vương tương lai sao? Nếu không thì vào lúc nguy nan, sao lại có tiên nhân hạ phàm cứu giúp?
Chỉ một tin đồn đã khiến địa vị của Thái tử trở nên vững như bàn thạch.
Những kẻ khác muốn thay thế hắn, quả thực khó như lên trời!
Mấy vị hoàng tử đầy dã tâm kia sao có thể không tức giận?
Quý phi càng tức đến mức trong phòng đã phải thay đồ sứ hai lần.
Lục Trạch Húc mặc kệ hết mấy chuyện lộn xộn đó.
Thuốc Tang Dĩ An đưa thật sự quá hiệu quả. Hắn không còn sốt nữa, vết thương cũng hồi phục rất nhanh.
Mỗi ngày hắn đều nhàn nhã xem thoại bản, chọi dế, ngoại trừ thỉnh thoảng nhớ chocolate và cơm tự hâm ra thì cuộc sống đúng là vô cùng thư thái.
Đêm trước khi hồi cung, hắn nhớ tới đống bảo bối bị giấu trong sơn động.
Hắn tìm đại tướng quân Thẩm Hồng — cũng là cữu cữu của mình — nói cho ông vị trí sơn động, nhờ ông lấy mấy món bảo bối đó về, giấu trong hành lý rồi mang theo hắn trở lại Đông cung.
———————— Hiện đại ————————
Việc kinh doanh của siêu thị nhỏ không nóng không lạnh, khách tới chủ yếu là hàng xóm láng giềng và vài học sinh tiểu học thích ăn vặt.
Người ngoài đều cảm thấy siêu thị buôn bán kém thế này, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ đóng cửa.
Chỉ có Tang Dĩ An là hoàn toàn không sốt ruột.
Hiện giờ cô không còn áp lực KPI, không cần thức đêm tăng ca, không có lãnh đạo quản thúc, cũng chẳng phải xử lý mối quan hệ đồng nghiệp phức tạp. Mỗi ngày đều có rất nhiều thời gian rảnh, đúng là sung sướng muốn bay lên.
Trước kia cô làm việc mệt đến chết, 996 là chuyện thường, ngay cả nghỉ ngơi cũng hiếm hoi, căn bản không có thời gian làm điều mình thích.
(996 là mô hình lao động khắc nghiệt, yêu cầu nhân viên làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, liên tục 6 ngày một tuần . Đây là quy tắc bất thành văn từng phổ biến tại nhiều công ty công nghệ lớn ở Trung Quốc.)
Nhưng bây giờ thì khác.
Cô có rất nhiều thời gian để tiêu xài. Ca hát, nhảy múa, vẽ tranh, chơi đàn, chụp ảnh… chỉ cần thích là đều có thể từ từ học, từ từ luyện.
Khi còn nhỏ cô muốn học vẽ, muốn học đàn, nhưng điều kiện gia đình không cho phép.
Giờ thì khác rồi, cô có tiền. Muốn học gì thì học đó, thích gì thì làm đó. Phát triển vài sở thích cá nhân, cuộc sống đúng là mỹ mãn vô cùng!
Mấy ngày gần đây cô còn tập lại việc luyện thư pháp hồi bé.
Trong siêu thị vốn có sẵn bút lông và giấy Tuyên Thành, khỏi cần mua thêm. Cô trực tiếp trải giấy lên quầy thu ngân, mở video dạy thư pháp trên máy tính rồi bắt đầu luyện chữ, sung sướng vô cùng.
Mỗi ngày Tang Dĩ An đều vui vẻ thoải mái, cuộc sống dễ chịu đến không thể dễ chịu hơn.
Hôm nay cô vẫn như thường lệ luyện kiểu chữ trâm hoa tiểu khải yêu thích, chợt nghe thấy một giọng già nua vang lên:
【Suốt một tuần không có khách nào tới, ngươi không sốt ruột sao?】
Tang Dĩ An thậm chí còn không ngẩng đầu, tiếp tục chuyên tâm luyện chữ:
“Ta nói này lão Môn à, ngưngưngươuoiong như vậy là không đúng rồi đấy. Sao cứ muốn bắt ta thức đêm tăng ca mãi thế?”
“Ông có biết xác suất đột tử vì thức khuya tăng ca cao thế nào không?”
Sinh Môn: 【……】
(Trâm Hoa Tiểu Khải là một phong cách viết chữ Hán vô cùng thanh tao, mềm mại và uyển chuyển được sáng tạo bởi Vệ Phu Nhân.)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
