Nhận thức của Lục Trạch Húc đã bị Tang Dĩ An hoàn toàn xoay chuyển. Góc nhìn của cô như mở ra trước mắt hắn một cánh cửa tới thế giới mới.
Hắn không muốn mỗi ngày dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, làm việc cực khổ như trâu già, dốc hết sức lực mà vẫn chẳng được lòng ai!
Nhưng hắn cũng không muốn chết.
Trong sơn động vẫn còn cất giấu đống bảo bối của hắn mà!
Đợi mọi người rời đi, hắn tranh thủ lúc ngự y không chú ý, nuốt hai viên thuốc kháng viêm và một viên hạ sốt.
Lúc này hắn càng cảm kích Tang Dĩ An hơn. Nếu không phải cô nhét cho hắn cả một ba lô đồ đạc, e rằng hắn chắc chắn chết không còn nghi ngờ gì nữa!
Trong cơn mê man, Lục Trạch Húc đã bắt đầu tính toán sau khi bình phục thì phải hưởng thụ cuộc sống thế nào.
Đầu tiên, phải đi xem cửa tiệm tạp hóa ngoài cung kia mới được!
Đúng vậy, cứ quyết định như thế đi.
Thích khách đã bị bắt, Thái tử trọng thương, tất cả mọi người đều dõi mắt về Đông cung.
Mấy vị hoàng tử suốt đêm bàn bạc với môn khách và phụ tá của mình. Chỉ cần Thái tử xảy ra bất trắc, cơ hội của họ sẽ tới.
Ai nấy đều nóng lòng muốn thử, chuẩn bị đủ loại kế sách, chỉ chờ Thái tử quy thiên.
Tất cả đều chú ý động tĩnh bên phía Thái tử.
Ngày đầu tiên, Thái tử sốt cao không lui, hôn mê bất tỉnh, mê sảng liên miên, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể chết.
Ngày thứ hai, tuy không còn sốt cao, nhưng vẫn hôn mê, không thể ăn uống, cảm giác cách cái chết chẳng còn xa.
Ngày thứ ba, Thái tử thỉnh thoảng tỉnh táo, đã có thể ăn chút gì đó.
Mọi người nghi hoặc: Diễn biến này có phải hơi sai sai không?
Ngày thứ năm, Thái tử hoàn toàn tỉnh lại, khẩu phần ăn tăng lên đáng kể, thậm chí còn xuống giường đi dạo một vòng trong sân.
Quý phi sốt ruột chờ đợi: “…”
Trong khoảng thời gian Thái tử dưỡng thương, đại tướng quân Thẩm Hồng cũng gần như điều tra rõ vụ ám sát. Chỉ có thể nói, đây là tình huống khó giải quyết nhất mà ông gặp phải trong suốt hai mươi năm tòng quân.
Lúc ấy chỉ bắt sống được hai tên, còn lại hoặc bị giết, hoặc tự sát ngay khi bị bắt.
Vốn tưởng có thể moi được chút tin tức hữu ích từ miệng hai kẻ này, ai ngờ một tên nói có ma quỷ báo thù bọn chúng, tên kia lại bảo thiên binh thiên tướng hạ phàm cứu Thái tử.
Hơn nữa giọng điệu của cả hai vô cùng nghiêm túc, miêu tả cảnh tượng lúc đó cực kỳ chi tiết, rõ ràng là lời khai thật, hoàn toàn không giống nói dối.
Thẩm Hồng nhìn bản khẩu cung mà chẳng dám bẩm báo với Hoàng thượng.
Ông sợ nếu thật sự trình lên như thế, cái ghế đại tướng quân của mình cũng khó giữ nổi.
Dù sao chẳng có vị Hoàng đế nào lại để một kẻ ngu xuẩn chỉ huy đại quân cả.
Ông còn chưa nghĩ ra nên bẩm báo thế nào thì Hoàng đế đã chủ động hỏi tới.
Thôi được, khỏi cần nghĩ nữa, cứ nói thật vậy.
Để tránh Hoàng đế nghi ngờ mình bịa chuyện, Thẩm Hồng còn cho áp giải hai tên thích khách tới, để Hoàng đế tự mình tra hỏi.
Kết quả, mọi người lại nghe được một phiên bản còn ly kỳ khoa trương hơn nữa.
Nào là giữa đêm đen đột nhiên xuất hiện thần quang chói mắt, bảo hộ Thái tử khiến bọn chúng không thể xuống tay.
Hoàng đế lạnh lùng cười:
“Các ngươi cho rằng trẫm dễ lừa lắm sao? Dám bịa ra loại chuyện hoang đường này để lừa gạt trẫm?”
Không khí trong đại điện lập tức hạ xuống cực điểm. Đám cung nhân cúi đầu im lặng, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Hai tên thích khách quỳ dưới đất càng run rẩy không thôi, vội vàng dập đầu giải thích:
“Những gì chúng thần nói đều là thật! Tất cả chúng thần đều tận mắt nhìn thấy!”
“Đúng vậy, Hoàng thượng! Nếu ngài không tin, có thể hỏi Thái tử điện hạ! Thái tử điện hạ thật sự được tiên nhân phù hộ!”
Trong lòng mọi người đều thấp thỏm, ai nấy hận không thể bịt tai lại. Những lời này là thứ họ có thể nghe sao?
Hoàng thượng đang độ tráng niên, mà nay lại truyền ra chuyện Thái tử được tiên nhân che chở. Nếu Thái tử là người được tiên nhân lựa chọn, vậy chẳng phải có thể bất cứ lúc nào cũng thay thế Hoàng thượng sao?
Đại điện yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng nghe thấy được, mọi người thậm chí còn cố gắng hạ thấp tiếng hô hấp.
Hoàng đế thu lại ánh mắt, giọng nhàn nhạt:
“Mưu sát Thái tử, đáng tru di cửu tộc.”
Thẩm Hồng chắp tay hành lễ:
“Tuân chỉ.”
Số phận của hai tên kia từ lâu đã được định sẵn.
Hoàng đế trực tiếp tới Đông cung.
Từ khi Thái tử trọng thương trở về, mỗi ngày ông đều đến thăm.
Chỉ tiếc Thái tử vẫn chưa tỉnh, nên rốt cuộc hắn thoát hiểm thế nào, không ai biết được.
Đây đã là ngày thứ tư rồi. Nếu còn không tỉnh lại…
Trong lòng Hoàng đế vô cùng sốt ruột, nhưng ngoài mặt không lộ chút nào. Làm Hoàng đế, tuyệt đối không thể để bất kỳ ai nhìn thấu tâm tư.
Dọc đường Hoàng đế mang theo tâm trạng lo lắng, nào ngờ vừa bước vào tẩm cung Thái tử, lại phát hiện trong phòng yên ắng, không có lấy một tên nô tài hầu hạ.
Đám cẩu nô tài này! Chủ tử bị thương mà dám lơ là hầu hạ!
Đúng là gan to bằng trời!
Hoàng đế đang đầy bụng lửa giận, còn chưa kịp phát tác thì đã thấy Thái tử ngồi trên giường, một tay cầm hộp cơm, ăn đến miệng đầy dầu mỡ.
Tuy sắc mặt vẫn còn tái nhợt, thân thể cũng hơi suy yếu, nhưng tinh thần rõ ràng đã hồi phục. Chỉ nhìn sức ăn kia là biết.
Lục Trạch Húc cũng hơi ngẩn người. Hắn không ngờ Hoàng thượng lại tới đúng lúc này. Hai ngày trước đều là buổi tối mới ghé qua.
Hắn đã uống cháo loãng đến phát ngán, miệng nhạt thếch không có vị gì, nên mới đuổi hết nô tài ra ngoài để lén ăn vụng. Cũng chẳng phải thứ gì khác, mà là hộp cơm tự hâm nóng cuối cùng còn sót lại trong ba lô.
Ai ngờ lại bị Hoàng thượng bắt quả tang.
Nếu là trước kia, Lục Trạch Húc chắc chắn sẽ hoảng sợ giải thích nhận tội, sợ để lại ấn tượng xấu trong mắt Hoàng đế. Nhưng giờ đã khác rồi.
Hắn đâu còn muốn làm Hoàng đế nữa. Dù sao phụ hoàng cũng chưa từng thích hắn, hà tất phải ép bản thân sống dè dặt?
Hắn thậm chí còn chẳng xuống giường, chỉ cười chào một tiếng:
“Nhi thần thỉnh an phụ hoàng. Người cứ tùy ý ngồi đi, đợi nhi thần ăn cơm xong đã.”
Nói rồi như chẳng có chuyện gì tiếp tục ăn.
Lục Thừa Thiên ở bên cạnh bị cảnh tượng bất ngờ này làm cho kinh ngạc.
Thái tử từ trước tới nay luôn giữ lễ nghi quy củ nhất, đối với ông — vị phụ hoàng này — càng là tôn kính và sùng bái tuyệt đối, lúc nào cũng nghiêm khắc kiềm chế bản thân.
Mới mười hai tuổi đã làm được như vậy, ông thật sự rất hài lòng.
Ông nào ngờ Thái tử lại tùy hứng lén ăn vụng, hành lễ thì qua loa, thậm chí đối với phụ hoàng như ông cũng không còn sự kính sợ như trước nữa.
Đây vẫn là Thái tử sao?
Lục Thừa Thiên nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi ngờ:
“Con bị thương đến mức hỏng cả đầu óc rồi à?”
“Hả?”
Cạch!
Miếng thịt bò trong miệng Lục Trạch Húc rơi xuống.
Lần này tới lượt hắn chấn động.
Phụ hoàng anh minh thần võ của hắn sao lại có thể đưa ra suy đoán không đáng tin như vậy? Chẳng lẽ thay đổi của hắn thật sự đáng sợ đến thế sao?
Khi nhìn thấy vẻ mặt của Thái tử, Lục Thừa Thiên cũng nhận ra lời mình nói có phần không ổn, lập tức chuyển đề tài:
“Thích khách bị bắt nói rằng lần này con nhiều lần thoát chết là nhờ có thần tiên phù hộ. Bọn chúng còn nhìn thấy thần quang. Có chuyện đó sao?”
Ánh mắt Lục Thừa Thiên sắc bén như đuốc, chăm chú nhìn đích trưởng tử của mình. Uy áp mạnh mẽ của bậc đế vương ập tới trước mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)