Người mua quay sang nhìn môi giới:
“Không phải anh nói, lúc đi xem nhà mà có đối thủ cạnh tranh xuất hiện thì đều là kịch bản sao? Sao lần này lại… có người thật sự mua?”
Môi giới cũng ngơ ngác:
“Anh hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Tự nhiên nhảy ra một Trình Giảo Kim, chặn ngang cướp luôn rồi!”
Hoàng hôn buông xuống, Tang Dĩ An cầm hợp đồng, tâm trạng cực kỳ tốt, kế hoạch mở rộng mặt bằng: hoàn thành.
“Từ từ! Hai người còn chưa trả phí môi giới!”
Môi giới vội chặn lại. Tang Dĩ An liếc anh ta một cái:
“Phí môi giới gì cơ? Tôi có thuê anh không? Đây là giao dịch giữa tôi và bác Vương, liên quan gì đến anh?”
Môi giới sững người. Đúng là… không liên quan thật. Nhưng tiền hoa hồng gần 2 vạn tệ của anh ta coi như bay mất. (78triệu vnd)
Anh ta lập tức hối hận đến tím ruột—nếu không vì tham chút lợi, giúp người mua ép giá thì đâu ra nông nỗi này.
“Cảm ơn anh đã chuẩn bị sẵn hợp đồng nhé.”
Tang Dĩ An lịch sự nói thêm một câu.
Môi giới: “……”
Cảm ơn cái gì nữa, nghe mà đau lòng hơn.
Người mua tức tối:
“Rốt cuộc từ đâu chui ra cái người phá đám này?!”
Tang Dĩ An dừng bước, quay lại mỉm cười:
“À, quên giới thiệu. Tôi chính là cô chủ của cái tiệm siêu thị mà anh vừa nói ‘sớm muộn gì cũng phá sản'. Còn căn nhà này, vừa hay giúp tôi mở rộng mặt bằng.”
Người mua: “……”
Trong đầu hắn thoáng qua một ý nghĩ: Chẳng lẽ mình… nhìn nhầm thị trường rồi? Hay là mở siêu thị ở đây thật sự kiếm được tiền?
Sau khi giải quyết xong việc, Tang Dĩ An đi ăn một bát mì Lan Châu, rồi trở về ngủ một giấc ngon lành.
Đúng 12 giờ đêm. Một giọng nói già nua đột nhiên vang lên trong đầu:
“TIẾP KHÁCH!!”
"……" Tang Dĩ An bật dậy, đầu ong ong.
2 phút sau, cô khoác dép lê xuống lầu, vừa đi vừa cáu:
“Trả thù đúng không? Ngươi già rồi mà còn nhỏ nhen thế à? Có chuyện thì nói thẳng, cứ thích chơi đánh tâm lý làm gì? Ta ghét nhất là bị người khác đào hố. Bảo ngươi quét nhà thôi mà cũng không chịu, còn muốn làm khó ta?”
Sinh Môn: 【……】Nó im lặng chịu trận.
Vừa xuống tầng, cô đã thấy Lục Trạch Húc đứng đó, sắc mặt hồng hào hơn trước.
“Tiểu… không, tỷ!”
Thiếu niên vui mừng:
“Ta lại gặp tỷ rồi!”
Tang Dĩ An khựng lại:
“Ngươi vừa gọi ta là gì?”
“Tỷ!”
“……” Một tiểu thái tử cổ đại mà gọi “tỷ” nghe có chút sai sai.
Lục Trạch Húc ngượng ngùng:
“Ta chưa từng có huynh trưởng tỷ muội. Ngươi là người đầu tiên quan tâm ta. Nếu không có ngươi lần trước giúp, ta đã chết rồi.”
Hiểu rồi. Một đứa trẻ thiếu tình thương. Tang Dĩ An ho nhẹ:
“Gọi tỷ thì gọi tỷ, nhưng mua hàng vẫn phải trả tiền.”
Lục Trạch Húc lập tức vui vẻ:
“Ta thật sự có tỷ rồi!”
Cô tiện tay kéo giỏ hàng, lấy đủ loại đồ ăn vặt: que cay, khoai tây chiên, chocolate, cánh gà cay, Coca… 2 người ngồi xuống nói chuyện.
Khi nghe Lục Trạch Húc nói muốn từ bỏ vị trí thái tử, Tang Dĩ An suýt phun nước:
“Ngươi nói gì cơ? Làm hoàng đế không tốt sao? Dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, làm việc nhiều hơn trâu.”
“Không có lời chút nào.” Lục Trạch Húc bình tĩnh:
“Ta nghĩ kỹ rồi. Ta không muốn làm nữa.”
Tang Dĩ An lập tức nghiêm mặt:
“Ngươi có biết phế thái tử thường kết cục rất thảm không? Hoặc bị giết, hoặc bị giam, hoặc bị xử lý sạch sẽ.”
Lục Trạch Húc lắc đầu:
“Phụ hoàng còn trẻ, chỉ cần ta bị phế vì năng lực kém, nhiều nhất là đày đi đất phong, không nghiêm trọng như vậy.”
Tang Dĩ An thở dài:
“Được, nếu đã quyết thì tự chịu trách nhiệm. Nhưng ít nhất phải tìm chỗ dựa.”
Lục Trạch Húc nghĩ một lúc:
“Vậy ta tìm hoàng tổ mẫu. Ta từng ở trong cung bà một thời gian.”
Mắt Tang Dĩ An sáng lên:
“Chuẩn bài luôn! Trùm cuối hậu cung! Có bà ấy che chở là ổn.”
Cô bắt đầu càn quét hàng hóa: mặt nạ, son, kem dưỡng, phấn nền, nước hoa…Sau đó cô trực tiếp makeup cho Lục Trạch Húc.
Thiếu niên lần đầu thấy “nghệ thuật trang điểm hiện đại”, đứng hình. Chỉ trong chốc lát, từ một cậu bé buồn bã, hắn trở nên tinh tế và rạng rỡ hơn hẳn.
“Không ai có thể từ chối cái đẹp.”
Tang Dĩ An kết luận.
“Ngươi đem mấy thứ này dâng cho hoàng tổ mẫu, bà ấy chắc chắn thích.”
Lục Trạch Húc vẫn còn sốc:
“Thật thần kỳ…”
Thời gian không còn nhiều. Tang Dĩ An nhìn đồng hồ:
“Ngươi sắp phải đi rồi. Lần trước ta nói rồi, ngọc bội của ngươi có thể đổi toàn bộ hàng ở đây. Ngươi định lấy không?”
Lục Trạch Húc vội lắc đầu:
“Không cần! Ngươi đã cứu ta, vậy là đủ rồi.”
Tang Dĩ An bật cười:
“Đồ ngốc. Vậy thì chọn vài thứ ngươi thích đi. Sau này, cửa vào tiệm mở ở tẩm cung của ngươi, tiện cho ngươi đem đồ đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)