“Giang tổng đúng là kiểu nam nhân vừa cấm dục vừa gợi cảm! Cổ áo sơ mi cài kín đến tận trên cùng, nếu mà cởi thêm ba bốn nút, để lộ xương quai xanh… không biết sẽ mê người đến mức nào nữa.”
Tang Dĩ An đã bắt đầu tưởng tượng, đúng chuẩn “mê trai” điển hình.
“Muốn biết sao?” Một giọng nói lạnh lùng từ phía sau vang lên.
“Đương nhiên rồi.”
Tang Dĩ An vừa quay người theo phản xạ, vừa trả lời, ngay sau đó liền đụng thẳng vào đôi mắt đào hoa trầm tĩnh của Giang Hoài Cảnh.
Cô lập tức trợn tròn mắt.
Xong rồi, tự YY bị chính chủ bắt tại trận!
Giờ phải làm sao?
(tự YY chỉ việc ảo tưởng/tự sướng/tự biên tự diễn)
Nhớ đến miếng ngọc bội dương chi trong túi, cô vội vàng nở một nụ cười gượng:
“Xin lỗi, tôi có một sở thích nhỏ không ảnh hưởng gì lớn, là thích ngắm trai xinh gái đẹp thôi. Chỉ đơn thuần thưởng thức, không có ý gì khác. Giang tổng chắc không để ý đâu nhỉ?”
Giang Hoài Cảnh khẽ nhướng mày, vẻ mặt vẫn bình thản:
“Thì ra sở thích của cô cũng khá đặc biệt.”
“Cũng không hẳn đâu.” Tang Dĩ An lập tức phản bác, “Người ta có câu ‘ai cũng yêu cái đẹp’ mà, tôi chỉ là thích ngắm người đẹp thôi, rất bình thường nha.” Cô nói hơi có phần “ngụy biện”.
Giang Hoài Cảnh nhìn cô một cái:
“Ra là ‘ai cũng yêu cái đẹp’ còn có thể hiểu theo cách này.”
Tang Dĩ An hơi nâng cằm, đối diện ánh nhìn áp bách của anh nhưng không hề lùi bước - chỉ là có chút… hơi chột dạ.
Cô nhanh chóng vào thẳng vấn đề:
“Nghe nói Giang tổng đang tìm một miếng ngọc dương chi thượng hạng, vừa hay tôi có một miếng.”
Trợ lý hơi kinh ngạc. Hóa ra cô không phải đến để tiếp cận bừa.
Quản lý cửa hàng càng bất ngờ hơn:
“Cô vừa nói là muốn mua, giờ lại nói là muốn bán?”
Tang Dĩ An chỉ cười, không giải thích, ánh mắt hướng về phía Giang Hoài Cảnh.
“Thời gian của tôi rất quý.”
Ý rất rõ: đừng dùng mấy chiêu này để tiếp cận tôi.
Tang Dĩ An lập tức hiểu ý, không vòng vo nữa, mở túi lấy ra miếng ngọc bội.
Ngón tay trắng nõn kẹp lấy sợi dây vàng, đưa thẳng đến trước mặt anh:
“Vậy anh xem nhanh đi.”
Giang Hoài Cảnh: “……” Cũng không cần gấp đến vậy.
Trợ lý thấy vậy liền đề nghị mượn phòng VIP để giao dịch, giữa sảnh đông người không tiện.
Quản lý tất nhiên đồng ý ngay.
Dù lần này chưa chắc chốt được đơn, nhưng chỉ cần có thể kết nối với Giang thị đã là cơ hội hiếm có.
Mọi người chuyển vào phòng khách riêng.
Chỉ nhìn sơ qua, Giang Hoài Cảnh đã biết đây là hàng hiếm.
Cầm lên trong tay, ngọc mịn, ấm, ánh lên sắc nhuận tự nhiên - đúng là dương chi ngọc thượng phẩm.
Nhìn kỹ hơn, chạm khắc tinh xảo, hình rồng nằm uy nghi, từng vảy rồng đều sắc nét sống động. Rõ ràng là tác phẩm của đại sư.
Đây chính là thứ anh đang tìm.
Trong lúc đó, Tang Dĩ An lại ngồi chống cằm, ngắm nhìn nội thất sang trọng của phòng VIP, hoàn toàn không để ý đến cuộc giao dịch.
Cũng chẳng quan tâm miếng ngọc kia. Bán được thì tốt, không bán được thì đem đi chỗ khác bán, cũng không thiếu người mua.
Giang Hoài Cảnh đặt ngọc xuống, nhìn cô gái đang nhìn ngó khắp nơi, ánh mắt thoáng trầm lại.
Anh nhận ra, cô xuất thân bình thường, nhưng lại có gì đó không giống những người bình thường khác.
Người lần đầu bước vào nơi như thế này thường sẽ gò bó, dè chừng, sợ bị đánh giá.
“Giang tổng thấy thế nào?”
“Miếng ngọc này từ đâu cô có? Có hóa đơn hay chứng minh nguồn gốc không?” anh hỏi.
Đây là vấn đề quan trọng.
Tang Dĩ An đã chuẩn bị sẵn:
“Không có hóa đơn. Đây là đồ gia truyền.”
Cô nói rất tự tin:
“Tôi là người Mãn tộc, nếu nhà Thanh chưa mất thì tôi cũng coi như cách cách. Nhà tôi là chính thống Hồng kỳ Mãn Châu. Một miếng ngọc thôi mà, không có gì đặc biệt.”
Những lời này hoàn toàn là cô “tự biên”, nhưng nghe lại… cũng không hẳn là nói dối.
Giang Hoài Cảnh không bình luận về thân thế ấy, chỉ nói ngắn gọn:
“Ra giá đi.”
“Tôi không rõ giá thị trường, anh cứ đưa giá.”
“Cô không sợ tôi ép giá sao?” anh hỏi.
Tang Dĩ An bật cười:
“Không sao, mỹ nhân thường đáng tin mà.”
Không khí trong phòng lập tức im lặng.
Trợ lý đứng bên cạnh cảm giác nhiệt độ giảm hẳn.
Cô ấy… thật sự dám nói vậy với Giang tổng?
Tang Dĩ An lập tức nhận ra mình lỡ miệng:
“À không, ý tôi là tôi tin nhân phẩm của anh, chắc chắn sẽ đưa giá hợp lý.”
Giang Hoài Cảnh bình thản:
“20 triệu tệ.” (gần 78 tỷ VNĐ??? OoO' )
“Được.” Cô gật ngay. Không suy nghĩ. Vì mức giá này gần đúng như cô dự đoán.
Quan trọng hơn - từ giờ cô chính thức là người tài chính tự do.
Không cần tăng ca, không sợ “chết vì làm việc quá sức” nữa.
Ký hợp đồng.
Chuyển tiền.
Giao hàng.
Hoàn tất.
Quản lý lập tức nịnh:
“Không hổ là Giang tổng, ra giá rất chuẩn!”
Trợ lý nhìn theo bóng cô gái rời đi, cảm khái:
“Đúng là nhan sắc có sức sát thương. Cô ấy bị mê đến mức quên trả giá rồi.”
Giang Hoài Cảnh liếc anh ta một cái:
“Cậu chắc thi Thanh Hoa là tự thi vào?”
Trợ lý: “Đương nhiên rồi! Giang tổng không thể nghi ngờ IQ tôi!”
Anh thu lại miếng ngọc, giọng nhạt:
“Thế mà một cô gái cũng nhìn không ra?”
Trợ lý: “???”
Không phải…
Tôi đã bỏ lỡ gì rồi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)