“Lãnh Táp! Táp Táp! Lãnh Minh Nguyệt!”
Trong khuôn viên xinh đẹp của Đại học An Lan ở Ung Thành, một cô gái mặc bộ đồng phục xanh đen, trên tay ôm mấy quyển sách đang thong thả bước đi.
Phía sau vang lên một loạt tiếng gọi gấp gáp.
Cô gái quay đầu lại, liền nhìn thấy một cô gái hơi mập, dung mạo xinh đẹp đang vội vàng chạy tới. Phía sau cô còn có một cô gái mặc áo xanh, mái tóc tết thành hai bím, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng.
“Táp… hộc hộc… sao cậu đi nhanh thế?” Cuối cùng cũng đuổi kịp, cô gái hơi mập dựa vào vai Lãnh Táp, thở hồng hộc.
Lãnh Táp bất đắc dĩ đưa tay đỡ lấy cô: “Có chuyện gì mà gấp vậy? Kim Lan, sao em cũng tới đây?”
“Cô chủ!” Cô gái áo xanh càng thêm sốt ruột, hai mắt đỏ hoe, trông như sắp khóc: “Cô chủ, không xong rồi! Ông cụ bảo cô mau về!”
“Có chuyện gì vậy?” Lãnh Táp cau mày hỏi.
Cô gái hơi mập kéo tay Lãnh Táp.
“Phó Ngọc Thành… Phó Ngọc Thành sắp kết hôn với Trịnh Anh rồi!”
Lãnh Táp sững người. Cô dường như vừa nghe được một chuyện gì đó rất buồn cười, lắc đầu nói: “Sao có thể?”
Cô gái sốt ruột đến mức giậm chân, kéo người bên cạnh một cái: “Kim Lan, em nói đi!”
Kim Lan đỏ mắt nói: “Cô chủ, là thật đấy! Ông cụ Lãnh bảo cô mau về. Nhà họ Phó, Đốc quân Phó và bà Phó đều đã tới rồi.”
Lãnh Táp cau mày, đưa tay vén lọn tóc bên má ra sau tai.
“Trịnh Anh không phải vị hôn thê của cậu Cả Phó sao? Cho dù Phó Ngọc Thành có bất mãn với nhà họ Lãnh đến đâu, cũng không thể cưới chị dâu tương lai của mình chứ?”
Cô gái hơi mập trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt hận sắt không thành thép.
“Cậu quên rồi à? Nửa năm trước, cậu Cả Phó…” Cô nhìn xung quanh, thấy không có ai mới tiếp tục hạ thấp giọng: “Cậu Cả Phó đã phế rồi. Nhà họ Trịnh sao có thể gả cô Cả nhà mình cho một người tàn tật?”
“Nhưng…”
Mặc dù bây giờ không còn là thời cổ đại, không có quá nhiều lễ giáo ràng buộc, nhưng em trai đã có hôn ước lại hủy hôn để cưới chị dâu tương lai của mình thì cũng quá thiếu đạo đức rồi?
Kim Lan ghé sát bên Lãnh Táp, nhỏ giọng nói: “Cô chủ, cô Trịnh… cô Trịnh có thai rồi.”
“Chiêu rút củi đáy nồi này dùng cũng không tệ.”
Cô gái hơi mập tức giận giậm chân: “Cậu còn có tâm trạng nghĩ mấy chuyện này à? Mau về đi! Nếu thật sự bị cậu Tư Phó từ hôn, người ta chẳng dùng nước bọt dìm chết cậu sao! Còn cả Trịnh Anh kia nữa, cô ta trước giờ đã không vừa mắt cậu. Tuyệt đối không thể để cô ta cưỡi lên đầu cậu được!”
“Cậu muốn tớ làm gì?”
Lãnh Táp bất đắc dĩ hỏi.
“Đương nhiên là giành cậu Tư Phó về!”
Cô gái nói chắc như đinh đóng cột.
“Bây giờ ở Ung Thành, người có thể sánh với cậu Tư Phó, làm ý trung nhân của cậu, cũng chẳng có mấy ai đâu.”
Lãnh Táp im lặng ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm:
“Cảm ơn, tớ không có thói quen ăn phân.”
“Cậu nói gì?”
Cô gái nghi hoặc nhìn Lãnh Táp. Giọng cô quá nhỏ nên không nghe rõ.
Lãnh Táp lắc đầu.
“Không có gì. Tớ về trước một chuyến.”
“Mau đi mau đi!”
Cô gái đẩy cô về phía trước.
“Mau lên! Nhớ phải tranh đấu cho ra trò đấy! Lần này mà cậu còn không cứng rắn lên thì sau này chẳng phải sẽ bị đám tiện nhân kia bắt nạt chết sao! Buổi chiều mình xin nghỉ giúp cậu!”
Lãnh Táp gật đầu.
“Được, vậy tớ đi trước.”
Cô gái vẫy tay, giống như đang đuổi ruồi mà thúc giục cô.
“Mau đi!”
Đúng lúc ấy, tiếng chuông vào học vang lên. Cô gái hơi mập vội vàng xoay người chạy về phía khu giảng đường, vừa chạy còn không quên quay đầu lại hét:
“Lãnh Minh Nguyệt, cố lên!”
Nhìn bóng lưng cô gái rời đi, Lãnh Táp không khỏi bật cười.
“Cô chủ?”
Kim Lan lo lắng nhìn cô chủ nhà mình.
Cô chủ sẽ không bị tức đến mức hỏng đầu rồi chứ? “Cô chủ, chúng ta mau về thôi.”
Lãnh Táp gật đầu, hơi nheo mắt, thấp giọng nói một câu gì đó.
Kim Lan đang hoảng loạn nên không nghe rõ.
Cô chủ nhà cô nói:
“Cái tên ngu ngốc đó to gan thật, dám cắm sừng bà đây!”
Nhà họ Lãnh là danh môn vọng tộc nổi tiếng của An Hạ Quốc. Ông cụ Lãnh hiện nay từng là thầy của tiên hoàng.
Mặc dù hơn hai mươi năm trước, tiên hoàng đã thoái vị nhường ngôi cho em trai, sau đó vị hoàng đế đương nhiệm lại trả quyền lực về cho nhân dân, khiến hoàng thất hiện giờ chỉ còn có thể xem như một biểu tượng may mắn, nhưng Đế sư dù sao vẫn là Đế sư.
Hai mươi năm trước, ông cụ Lãnh nản lòng, đưa cả gia đình trở về quê tổ ở Ung Thành.
Những năm qua, nhà họ Lãnh tuy đã dần sa sút, nhưng danh tiếng vẫn còn đó. Vì vậy, ba năm trước, cô Ba nhà họ Lãnh là Lãnh Táp mới có thể đính hôn với cậu Tư Phó của nhà họ Phó — gia tộc đang nắm trong tay quyền lực to lớn ở Nam Lục tỉnh
Vốn đã định rằng sau khi Lãnh Táp đủ mười tám tuổi thì hai người sẽ thành hôn.
Không ngờ, còn nửa năm nữa cô mới tròn mười tám tuổi, cậu Tư Phó nhà họ Phó lại đổi ý đòi hủy hôn để kết hôn với người khác
Mà người hắn chọn lại chính là… chị dâu tương lai của mình?
Đại sảnh nhà họ Lãnh
“Ông cụ, chuyện này là do thằng Tư nhà tôi làm ra. Cụ muốn trách phạt nó thế nào, tôi tuyệt đối không có ý kiến!”
Đốc quân Phó vốn ngày thường trông có vẻ phúc hậu nhưng vẫn uy phong lẫm liệt, đẩy con trai mình ra giữa đại sảnh, cố nặn ra một nụ cười có phần lúng túng.
Nhà họ Phó tuy quyền thế ngập trời, nhưng cũng không thể một tay che cả bầu trời.
Ít nhất trong chuyện này, dù nói thế nào thì nhà họ Phó cũng là bên đuối lý. Ông ta còn chưa đến mức mặt dày dùng quyền thế chèn ép nhà họ Lãnh.
Nếu không, lần sau đến kinh thành, chỉ sợ ông ta sẽ bị người ta châm chọc đến chết.
Cậu Tư Phó đứng giữa đại sảnh năm nay vừa tròn hai mươi tuổi.
Dung mạo hắn khá giống bà Phó, khuôn mặt vô cùng tuấn tú. Dưới hàng mày là một đôi mắt đào hoa, đã mang vài phần phong lưu đa tình.
Chỉ là tuổi còn trẻ, trên người vẫn còn nét ngông cuồng và khí phách của một thanh niên.
Ông cụ Lãnh tóc bạc trắng, chống cây gậy trong tay, gõ xuống nền nhà hai tiếng.
“Cậu Tư làm ra chuyện này, chẳng lẽ là có điều gì bất mãn với nhà họ Lãnh chúng tôi?”
Cậu Tư Phó hơi bĩu môi, không nói gì.
Ông cụ Lãnh cũng giống như không nhìn thấy.
“Cho dù cậu Tư không vừa mắt nhà họ Lãnh chúng tôi, không vừa mắt con bé Ba, cứ nói thẳng ra là được. Bây giờ làm ra chuyện như vậy… danh tiếng của nhà họ Lãnh và con bé Ba phải đặt ở đâu? Danh tiếng của cậu Tư và cậu Cả lại phải đặt ở đâu?”
Sắc mặt Đốc quân Phó và bà Phó ngồi bên cạnh đều hơi thay đổi, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Nói cho cùng, chuyện này do cậu Tư gây ra đúng là đáng bị trời đánh.
Nếu là ngày trước, chỉ sợ hắn đã bị trực tiếp kéo vào từ đường xử phạt rồi.
Thế nhưng cậu Tư Phó lại chẳng cảm thấy ông cụ Lãnh có tư cách gì để giáo huấn mình.
Hắn chắp tay sau lưng, lạnh nhạt nói:
“Đây là chuyện của nhà họ Phó chúng tôi. Ông cụ Lãnh không cảm thấy mình quản quá nhiều rồi sao? Còn về Lãnh Minh Nguyệt, từ trước đến nay tôi chưa từng nói mình muốn cưới cô ta!”
Ông cụ Lãnh bị hắn chặn họng, khựng lại một thoáng rồi bật cười khẩy.
“Hay lắm! Là lão già ta lo chuyện bao đồng.”
Ông chống gậy, lạnh lùng nói:
“Cậu Tư không vừa mắt con bé Ba thì cứ nói sớm. Chuyện đã đến nước này mới tới gây náo loạn...sau này con bé Ba phải làm sao?”
Bà Phó ngồi bên cạnh khẽ ho một tiếng.
“Ông cụ Lãnh, chuyện này... có phải nên gọi anh chị Hai cùng với Minh Nguyệt tới đây để mọi người cùng bàn bạc không?”
“Ông nội, cháu tới rồi.”
Giọng nói nhàn nhạt vang lên từ bên ngoài đúng lúc bà Phó vừa dứt lời.
“Cậu Tư Phó có gì muốn nói thì cứ nói đi.”
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Chỉ thấy ông Hai và bà Hai nhà họ Lãnh đang đưa cô gái vẫn còn mặc bộ đồng phục học sinh bước vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

