Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Về Quê Kế Thừa Tiệm Hàng Mã Ở Âm Phủ Chương 23: Cậu Nhìn Thấy Được Ư?

Cài Đặt

Chương 23: Cậu Nhìn Thấy Được Ư?

Nói xong, chú Trần chợt nhớ ra ba mẹ của Song Diệu Trúc cũng đã qua đời:

“Xem ta này, làm quỷ mà hồ đồ quá. Ba mẹ con cũng đều không còn, chắc tiệm giấy nhà con cũng đóng cửa rồi chứ!”

“Chú Trần, con đã tiếp quản tiệm giấy rồi. Lần này dì Trần với Tiểu Hoà chỉ là chưa kịp sang chỗ con mua thôi, sau này chú đừng lo.” Song Diệu Trúc nói: “Mấy hôm trước con có làm một ít nguyên bảo, lần này con cũng mang theo. Chờ dì Trần và Tiểu Hoà quay về, con sẽ đốt một phần cho chú.”

“Cái… cái này… thật ngại quá!” Chú Trần đang ẩn trong bia mộ lúng túng thu tay lại.

Song Diệu Trúc không nói thêm, vì lúc ấy dì Trần và Trần Song Hoà đã quay trở lại.

Quản lý nghĩa trang mang đồ nghề tới, nhấc phiến đá đậy hũ tro lên, nhìn vào thì thấy tro cốt đã bị nước đọng ngâm.

“May là phát hiện sớm, chậm chút nữa nước sẽ ngấm vào trong hũ!” người quản lý nói.

“Cái gì mà sớm! Phần tro phía dưới ướt cả rồi, trong âm trạch của ta nước đã ngập tới mắt cá đấy! Lúc trước ta mua hũ gỗ trầm cao cấp ngay ở lò hoả táng cạnh nghĩa trang các người, thế mà kín chẳng ra kín!” Chú Trần mắng ầm lên trong bia.

“Mẹ, mình đổi cho ba cái hũ khác đi!” Trần Song Hoà nói: “Gỗ dễ ẩm, con thấy giờ có loại bằng inox, chắc chắn lại còn chống nước.”

“Đúng, đúng! Con gái ta nói đúng! Nhưng hũ inox đắt mà lạnh ngắt thà dùng cái bình sứ rẻ tiền còn ấm áp hơn!” Chú Trần tiếp lời.

“…” Song Diệu Trúc đành khuyên: “Tiểu Hoà, kim loại lạnh và lâu ngày cũng biến chất. Chọn sứ vẫn hơn, tính chất ổn định, lại ấm.”

“Sứ có tầm thường quá không?” Trần Song Hoà do dự.

“Tầm thường cái gì! Nghe Diệu Trúc đi!” dì Trần quả quyết: “Đồ sứ chôn mấy trăm năm đào lên vẫn như cũ. Cửa inox nhà mình còn rỉ loang kia kìa!”

“Rồi, rồi! Sứ thì sứ!” Trần Song Hoà chịu thua.

“Tiểu Hoà, con đốt tiền giấy đi. Mẹ qua bên kia mua bình tro sứ. Phiến đá đậy này cũng phải làm lại!” dì Trần sắp xếp.

“Biết rồi ạ.” Trần Song Hoà đáp.

Song Diệu Trúc đứng đốt cùng cô.

“Cậu xem xấp minh tệ này đẹp chưa! Một tờ là mười nghìn tỷ đấy nhé!” Trần Song Hoà vừa đốt vừa khấn: “Ba ơi, con đốt cho ba nhiều nhiều, ba phù hộ quán ăn nhà mình đông khách phát tài nha!”

“Đừng có đốt cho ta cái loại giấy vớ vẩn này nữa!” Chú Trần mặt mày chán chường, gạt đống minh tệ in màu sang một bên, chuyên tay nhặt những thỏi kim nguyên bảo Song Diệu Trúc đốt, vừa nhặt vừa cảm ơn:

“Con gái à, thật sự cảm ơn con! Nguyên bảo nhà con làm tuyệt lắm! Có cái suýt đạt tới hàng vào phẩm rồi! Con còn trẻ, cứ rèn thế này, sau này dù sang Phụng Đô cũng sẽ ăn nên làm ra!”

Song Diệu Trúc chỉ biết gật đầu bất lực. Cảnh trước mắt chỉ mình cô nhìn thấy, chẳng thể nói cho Trần Song Hoà đúng là bí bách. Cô vội đốt thêm mấy thỏi nguyên bảo, nói khẽ với Tiểu Hoà một câu, rồi đi cúng trước phần mộ nhà mình.

Trước mộ phần nhà cô, âm khí nhạt hẳn, gần như tương đương với dọc trục chính của nghĩa trang. Trên bia mộ không có bóng linh hồn nào, sạch sẽ đến lạ, thậm chí dấu vết của âm trạch cũng không còn.

Cô đặt bó hoa xuống, bắt đầu đốt kim nguyên bảo. Nhưng những thỏi đã đốt gần như không tụ được minh thọ, rỗng không, kém xa so với phần đốt cho chú Trần. Có lẽ vì người cô muốn tế bái đã không còn ở đây; cô đốt chỉ như làm thủ tục, trong lòng không khởi được nỗi nhớ.

Tưởng niệm của người sống kết thành minh thọ nếu như không có tưởng niệm, tự nhiên chẳng có minh thọ.

Theo quan sát của cô, nguyên bảo đốt cho chú Trần cũng không tích được nhiều bằng lượng minh thọ bám sẵn trên đống giấy tiền Tiểu Hoà đốt lúc đầu, đó là do độ “đậm” của nỗi nhớ quyết định. Chỉ có điều, số giấy tiền kia làm “môi giới” cho nỗi nhớ quá tệ: phần lớn bị lãng phí, phần còn lại thì tản mát dần. Khác với nguyên bảo cô đốt, bao nhiêu tưởng niệm cũng không hoang phí lại không bị thất tán. Dĩ nhiên, vẫn thua nguyên bảo “vào phẩm”: hễ người dùng ban đầu cầm trong tay, còn có thể nhập - xuất minh thọ nhiều lần.

Khi cô cúng xong, dì Trần và Tiểu Hoà cũng đã sửa sang mộ chú Trần đâu ra đấy, lần này bịt kín cẩn thận hơn.

Ra khỏi nghĩa trang, vừa lên xe, Trần Song Hoà bất chợt nói: “Không lẽ trên đời này… thật sự có quỷ?”

Tim Song Diệu Trúc khẽ thót: “Sao tự dưng cậu hỏi vậy?”

Mấy hôm trước cô kể chuyện “mèo tam thể” hiện hồn, Tiểu Hoà còn một mực tin khoa học kia mà.

Trần Song Hoà ngập ngừng: “Vừa nãy thấy cảnh nước ngập trong mộ của ba, tớ cứ thấy quen lắm. Mới nhớ ra tớ thấy ở đâu rồi!”

“Ở đâu?” dì Trần hỏi: “Đừng bảo là bị ‘va’ đấy nhé!”

“Trong mơ! Mẹ, năm nay con cũng như mẹ, mơ mấy lần thấy cảnh lũ lụt, chỉ là giấc mơ ngắn quá, tỉnh dậy quên sạch nên không cũng để ý. Cảnh trong mơ giống hôm nay, con còn như nghe thấy giọng ba nữa.”

Càng nói cô càng thấy là lạ.

“Ba con mất lúc con còn bé tí, sao mà nhớ nổi giọng người ta?” dì Trần gắt nhẹ: “Đừng có nghĩ ngợi linh tinh. Hôm nay sửa mộ xong là được. Mau lái xe, còn chuẩn bị món cho buổi tối!”

“Biết rồi, biết rồi, lập tức pha sữa dê cho mấy đứa uống nhé!” Song Diệu Trúc lấy bình giữ nhiệt và bát cho mèo.

Ngồi cạnh nhìn mà lắc đầu, dì Trần nói: “Diệu Trúc, con đúng là nuôi mèo như nuôi con mọn!”

“Chúng vốn đang còn nhỏ mà.” Song Diệu Trúc cười: “Con đã hứa với mẹ chúng sẽ chăm chúng cho thật tốt.”

Dì Trần liếc con gái đang lái xe, ghé sát bên Song Diệu Trúc, hạ giọng: “Diệu Trúc… con… con nhìn thấy những thứ đó thật à?”

Song Diệu Trúc giật mình quay lại. Sao dì lại đột ngột hỏi vậy? Trước đây dì vẫn không mấy tin cơ mà?

Chưa đợi cô đáp, dì Trần đã làm bộ như hiểu hết: “Biết ngay mà!

“Người già trong thị trấn vẫn bảo, nhà các con yểu mệnh là vì có căn thông linh, đụng chạm nhiều thứ kia thì hại thân. Trước kia dì khuyên con đừng làm vàng mã, nói là nghề ấy khó kiếm, thật ra chuyện tiền nong chỉ là một phần, nguyên do chính là vậy. Lần này cảm ơn con đã nhắc. Hôm khác dì biếu con phong bao to!

“Chỉ là chuyện tiếp tục mở tiệm giấy, con vẫn nên nghĩ cho kỹ. Nghĩ cho sức khoẻ mình, con còn trẻ lắm.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc