Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một con quỷ chết vì tai nạn xe đòi mua một chiếc siêu xe lại còn chỉ đích danh một hãng nổi tiếng. Song Diệu Trúc vừa tra giá thì hít một hơi lạnh.
Chiếc rẻ nhất cũng phải bốn triệu! Nhân đôi thành tám triệu.
Song Diệu Trúc lắc đầu, đơn này e khó mà chốt được. Với chất lượng giấy tiền bây giờ, cho dù gia đình quỷ mua xe kia có đốt cho hắn cả núi vàng núi bạc cũng khó mà gom đủ tám triệu để mua siêu xe đó.
Còn quỷ game thì ban đầu định mức hai vạn minh tệ, muốn một chiếc máy chơi điện tử Tiểu Bá Vương rồi lấy phần tiền còn lại mua băng. Song Diệu Trúc giới thiệu cho hắn một loại “máy chơi game Thiên Đường” tiện hơn nhiều, còn có thể sạc pin. Nghe cô miêu tả, quỷ game đổi ý, nâng ngân sách thành ba vạn nhưng yêu cầu phải được xem hình ảnh trò chơi trên máy.
…
Mười đơn đặt hàng, Song Diệu Trúc mất một tiếng rưỡi mới tra xong hết giá.
Bất kể giao dịch có thành công hay không, cô đều lập bảng báo giá. Nhưng chưa hết, cô còn phải chuẩn bị hình ảnh và tư liệu chi tiết của từng sản phẩm, in ra làm tài liệu tham khảo cho những khách như quỷ game hay Hương Vân - những người chưa từng thấy sản phẩm.
Ngồi máy tính xách tay sắp xếp tài liệu, cô lại mất thêm một tiếng nữa.
Tiệm in ở thị trấn khó tìm, Song Diệu Trúc phải gọi điện cho Trần Song Hoà mới hỏi được một tiệm in nằm trong sâu trong một con ngõ nhỏ.
Cô bèn đưa cả máy in và máy tính vào danh sách cần mua, định đặt trong tiệm giấy An Thọ một khu in ấn riêng để sau này nhận đơn đại lý cho tiện.
In xong quay về thì bụng cũng đói, tiện ngang một nhà hàng liền ghé vào ăn trưa. Kết quả, cả mùi vị lẫn giá cả đều khiến cô thất vọng. Song Diệu Trúc ghi nhớ quán này quyết định lần sau không ghé nữa.
Về tới tiệm giấy, cô xếp các tài liệu in cùng bảng báo giá, đóng lại gọn gàng để vào quầy trong tiệm quỷ.
Lúc này, hai cô nhân viên vệ sinh cũng sắp dọn xong. Cả tiền sảnh, hậu đường lẫn cầu thang, gác mái đều sạch bụi.
Thanh toán cho họ xong, Song Diệu Trúc bắt đầu chuẩn bị hàng cho buổi tối bán.
Đêm qua, thứ bán chạy và lời nhiều nhất chính là rượu và thuốc lá.
Rượu thì dễ, lần này cô mua nhiều loại hơn, mỗi loại lấy một thùng, còn trả thêm tiền để nhân viên giao tận nơi vào buổi chiều.
Thuốc lá thì không dễ vậy, mỗi tiệm không bán quá nhiều. Song Diệu Trúc chạy khắp nơi, mỗi chỗ mua một ít, cuối cùng mới gom đủ ba mươi cây.
Rồi cô tìm một siêu thị còn nhiều hàng, gom cả thùng nước giải khát, đồ ăn vặt trong kho, cũng yêu cầu giao tận nơi.
Ngoài ra, những món dễ mua trong thị trấn mà hôm qua nhiều quỷ đòi, cô cũng lấy thêm vài loại.
Nếu không phải chợ đầu mối ở ngoại ô xa xôi, đi mất nhiều thời gian hoặc hàng online phải chờ vài ngày thì việc lấy hàng sỉ hoặc đặt qua mạng sẽ rẻ hơn nhiều. Nhưng hiện tại, cô chỉ có thể tạm nhập ở thị trấn. Sau này sẽ tính đường lâu dài.
Để rảnh ra vài ngày, Song Diệu Trúc chiều nay chuẩn bị sẵn hàng cho ba ngày tới.
Chiều muộn, toàn bộ hàng được giao đến tiệm giấy. Song Diệu Trúc đóng cửa, đem một phần ba hàng hoá cất sẵn vào tiệm quỷ.
Như thường lệ, cô sang quán ăn mẹ Trần gọi một mặn một rau làm bữa tối. Tới khoảng tám giờ, cô mới trở về căn nhà cũ trên núi Tiểu Trúc.
Giờ Tý là khoảng mười một giờ đêm tiệm quỷ mới mở, còn chút thời gian, Song Diệu Trúc bèn lấy Quyển Tân Quỷ Thủ Sách Phụng Đô ra đọc.
Âm gian cũng có những quy tắc riêng. Muốn buôn bán ở đây, cô phải hiểu rõ Phụng Đô thì mới vận hành tiệm quỷ thuận lợi.
“Dương thọ tận, thân xác diệt, hồn nhập Hoàng Tuyền.
Điện Diêm La luận công quá, bút Phán Quan định chốn về.
Sách chỉ lướt qua việc hồn ma trước khi vào thành Phụng Đô: phải đến điện Diêm La chịu phán xét công tội một đời, sau đó hoặc xuống địa ngục tiêu trừ ác quả, ác quả hết mới được vào thành Phụng Đô sống để chờ ngày đầu thai.
Kế đến là chương đầu tiên của thủ sách “Thiên Minh Thọ”.
Trong đó giảng giải tầm quan trọng và cách dùng minh thọ, đặc biệt giới thiệu một cơ quan trực thuộc phủ Phụng Đô - Ty Minh Thọ.
Khi hồn ma mới tới Phụng Đô, dựa vào thiện công lúc sinh thời có thể đến Ty Minh Thọ lĩnh một khoản minh thọ lớn, đồng thời định mức số minh thọ nhận hàng năm về sau và giá đầu thai.
Trong lúc tế lễ, niệm lực của người sống sẽ kèm vào lễ phẩm, hóa thành minh thọ gửi vào âm trạch của vong hồn.
Sau đó, quỷ hồn phải dựa vào minh thọ ấy mà sinh tồn trong thành. Gom đủ minh thọ để trả phí đầu thai thì được chuyển sinh. Nếu không thì phải chờ, hoặc đến khi minh thọ cạn kiệt, hồn bay phách tán hay rơi vào súc sinh đạo.
Vậy nên, quỷ mới chết thường giàu có nhất. Chết quá lâu, người dương gian đã quên, chỉ còn dựa vào “tuế cung” mà sống, mà “tuế cung” chẳng bao giờ đủ, nguy hiểm cận kề.
Ngoài thiện công lúc sống và lễ tế từ thân nhân, trong thành Phụng Đô cũng có cách khác để kiếm minh thọ. Mở cửa hàng buôn bán là một trong số đó.
Nhưng đất ở Phụng Đô đắt đỏ, việc kinh doanh khó khăn, cần vốn lớn và tiềm ẩn rủi ro. Ngoài ra còn có thể xin làm quỷ sai trong phủ Phụng Đô hoặc làm công cho các cửa hiệu trong thành.
Hai cách này không cần vốn, nhưng dù phủ nha hay cửa hiệu đều phải xem “lý lịch” của ứng viên.
Đúng vậy, âm gian cũng có “lý lịch”.
Chỉ khác ở chỗ, không phải do quỷ tự viết, mà là một nghiệp vụ của một bộ phận khác - Ty Minh Tịch.
Nơi đó sẽ sắp xếp lại công tội lúc sống và trải nghiệm sau khi chết của quỷ hồn, ghi thành “lý lịch”.
Đọc đến đây, Song Diệu Trúc hiểu rằng cô phải nghĩ cách thuê một nhân viên quỷ. Tự mình bán hàng vừa vất vả, vừa phí thời gian. Ngày nào cũng như hôm nay, ban ngày bận nhập hàng, ban đêm bán hàng thì làm sao còn thời gian học [Bí Thuật Giấy Vàng Mã].
Chưa kể, sắp tới còn tới thời kì Triều Linh Khí. Tiệm quỷ cũng không thể bỏ hẳn mảng kinh doanh khuôn tiền thỏi vàng.
Đặc sản dương gian tuy lạ mắt nhưng giấy tiền vàng mã mới là đại lợi nhuận.
Một tờ giấy vàng giá vài xu, qua tay người khéo chỉ mất vài giây đã thành một thỏi khuôn tiền trị giá hàng trăm, hàng nghìn hay thậm chí hàng vạn minh tệ.
Mà nghề này, cả người lẫn quỷ đều có thể làm.
Mai này cô chết đi, thì dịch vụ đại lý đồ dương gian không còn nữa nhưng nghề giấy vàng mã thì vẫn còn, truyền nối mãi.
Song Diệu Trúc còn muốn khôi phục và phát dương quang đại sự nghiệp giấy tiền vàng mã của tổ tiên. Những món trong Bí Thuật Giấy Vàng Mã ghi chép, kỳ diệu vô cùng.
“Đợi chị Hương Vân đến, hỏi thăm thử giá thuê nhân công ở Phụng Đô xem sao.”
Song Diệu Trúc gấp sách lại, giờ Tý sắp tới.
Như hôm qua, tắm rửa, búi tóc, khoác áo dài nhung rồi xuống tiệm quỷ.
Thắp nến, sắp hàng, mở cửa - tất cả một hơi làm xong.
Song Diệu Trúc: “!!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)