Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Được!” quỷ cưỡi ván trượt gật đầu, nói: “Vậy cho ta thêm ít cay que, nhớ lấy luôn cả bao to đó, ta sẽ lấy hết!”
“Được thôi!” Song Diệu Trúc nhấc cả bao cay que đặt lên quầy: “Tất cả chỗ này, tổng cộng sáu trăm minh tệ.”
Cô đã mua ba trăm tệ cay que ngoài dương gian, tất cả đều ở đây.
Quỷ ván trượt moi trong áo ra một thỏi bạc lớn và một thỏi nhỏ. Hình dáng khuôn tiền của chúng hơi khác với loại của An Thọ Đường nhưng giá trị minh tệ là như nhau, đều làm bằng giấy bạc. Sau khi nạp đầy minh thọ, thỏi lớn trị giá năm trăm minh tệ, thỏi nhỏ trị giá một trăm minh tệ.
Hiển nhiên ở Phụng Đô không chỉ mình cô bán tiền giấy đúc dạng thỏi bạc.
Giao tiền nhận hàng xong, quỷ ván trượt xách bao cay que rời đi.
Ngay sau đó, một lão quỷ ngậm điếu cày dài tiến lại hỏi:
“Có bán thuốc lá không?”
“Có chứ!” Song Diệu Trúc lấy mấy cây thuốc đã chuẩn bị ra: “Hiện giờ chỉ có mấy loại này.”
Lão quỷ nghiện thuốc cau mày:
“Sao toàn kiểu thuốc thế này? Thôi, nghe nói bây giờ dương gian khác thời của bọn ta rồi. Bao này bao nhiêu?”
“Loại này hai mươi minh tệ, loại kia sáu mươi còn loại này một trăm - đều là giá lẻ theo bao. Mua cả cây thì nhân mười.” Song Diệu Trúc đáp.
“Khà! Đắt thật! Bớt chút đi, mười minh tệ ta lấy một bao.” Lão quỷ nói: “Ta chết đã lâu, chẳng ai cúng giỗ, hằng năm sống dựa vào chút minh thọ cơ bản do âm phủ phát, thu chẳng đủ chi. Không rẻ thì ai mà kham nổi?”
“Xin lỗi nhé, đi nhập hàng bên dương gian đâu có dễ, không có chuyện mặc cả đâu ạ!” Song Diệu Trúc mỉm cười.
Đùa chứ, nhìn đám quỷ chen chúc ngoài cửa đến dúm cả mặt vì chật, đủ biết hôm nay đống hàng cô mang sang chẳng lo ế.
“Với lại, mong ngài quyết nhanh giúp ạ! Thời gian buôn bán có hạn, mỗi vị khách chỉ có một phút để mua hàng…”
“Hừ! Lấy cho ta một bao loại hai mươi minh tệ!” Lão quỷ cuối cùng vẫn mua, móc từ đế giày ra hai tờ giấy vàng.
Trông đó là loại khuôn tiền cấp thấp hơn, không rò rỉ minh thọ nhưng đã nạp rồi rút ra là… hỏng luôn. Mỗi tờ trị giá mười minh tệ.
“Vâng ạ!” Thái độ của Song Diệu Trúc vẫn nhã nhặn như cũ: “Xin nhận hàng, đây là thuốc của ngài.”
Lão quỷ còn chưa bước ra khỏi cửa, vị khách thứ ba - một quỷ bụng phệ - đã chen đến sát quầy, chỉ vào két bia sau lưng quầy:
“Bà chủ! Ta muốn bia, cả thùng đó bán hết cho ta!”
Rõ ràng gã là kẻ nghiện rượu bia, mà Song Diệu Trúc cũng chẳng đặt ra quy định giới hạn mua vì khách đông hàng thì ít. Thời gian của cô ở âm phủ chỉ có hai canh giờ, bán càng nhanh càng tốt. Cô bán thẳng cả thùng cho quỷ bụng phệ.
Đám quỷ ngoài cửa cũng nhận ra hàng trong tiệm chẳng còn nhiều. Mỗi khi có một khách mua xong rời chỗ, nhường ra một suất vào cửa là cả đám lại nhào lên tranh cho bằng được, dĩ nhiên cuối cùng chỉ có một kẻ may mắn chui lọt.
Đám quỷ “thời hiện đại” tiêu tiền mua sắm là để nếm lại niềm vui khi còn sống. Còn những lão quỷ chết đã lâu mua một món về chủ yếu là… góp vui cho có không khí.
Mà náo nhiệt ở âm gian là thứ hiếm hoi và quý giá ở âm phủ này.
Những món tiệm không có, Song Diệu Trúc đều ghi chú lại. Thứ nào nhiều người hỏi, cô sẽ đưa thẳng vào danh sách nhập hàng sau này để có sẵn mà bán. Còn những thứ ít người cần, giá tổng cao, lợi nhuận béo bở, cô sẽ về dương gian tra giá, lập bảng giá đặt mua, nhận cọc rồi mới đi mua.
Cũng chẳng có quỷ nào hò hét ầm ĩ - tiết kiệm quỷ lực thì giữ được nhiều minh tệ hơn, mua được thêm nhiều đồ hơn. Để sống dễ chịu ở Phụng Đô, minh tệ là thứ không thể thiếu, lũ lão quỷ hiểu rõ như lòng bàn tay.
Chưa hết một canh giờ, hàng trong tiệm đã bán sạch.
Song Diệu Trúc cầm loa lớn khuyên giải những quỷ hồn còn lại:
“Hàng dương gian hôm nay đã bán hết, chỉ còn khuôn tiền thỏi vàng thôi. Xin mời trở lại vào giờ Tý ngày mai! Ai có nhu cầu đặt mua lớn trên vạn minh tệ, có thể vào trong trao đổi.”
Đám khách mới dần tản đi.
Ngoài những quỷ mới chết còn người thân cúng tế, cùng những quỷ có nghề có nghiệp ở Phụng Đô, thật ra hiếm ai nỡ một lần móc ra đến cả vạn minh tệ để mua sắm. Dù sao minh tệ chính là minh thọ; có minh thọ mới ở lại âm phủ được. Nếu hoang phí hết minh thọ mà chưa đến lượt đầu thai làm người, thì chỉ có thể chuyển sinh thành giống loài khác. Lỡ thành mèo chó… chết rồi cũng không vào được Phụng Đô, mà phải sang thành Súc Sinh chờ kiếp sau.
Ngày đầu, ý định đặt mua lớn không nhiều, Song Diệu Trúc tổng cộng ghi được chín đơn. Đều là “quỷ hiện đại” còn được người thân cúng giỗ thứ muốn mua toàn là đồ công nghệ dương gian.
Tiệm cuối cùng cũng yên ắng. Song Diệu Trúc vẫn bận rộn kiểm đếm thu nhập minh tệ hôm nay.
Đột nhiên chuông đồng khẽ ngân. Cô không ngẩng đầu, chỉ nói:
“Xin thứ lỗi, đặc sản dương gian của tiệm đã bán hết, tới giờ Tý ngày mai mới có hàng mới nhé!”
“Bán hết đâu mà hết? Ta thấy kia vẫn còn một món.” Một giọng nữ mềm mại pha ý cười vang lên.
Song Diệu Trúc đếm xong xấp minh tệ trong tay mới ngẩng lên.
Đó chắc chắn là quỷ đẹp nhất cô từng gặp ở âm gian.
Mỹ nhân quỷ che miệng khẽ cười:
“Tiểu chưởng quỹ cũng giống mấy tên đàn ông thối kia, nhìn nô gia đến ngây người rồi sao?”
“‘Ái mỹ chi tâm, nhân giai hữu chi’ - yêu cái đẹp là bản tính con người mà!” Song Diệu Trúc hoàn hồn mới nói: “Xin lỗi, nhan sắc của tỷ tỷ quá rực rỡ, tôi lỡ nhìn thêm hai mắt.”
“Đã nói ‘yêu cái đẹp ai cũng có’, vậy món kia, có thể tặng ta được không?” Mỹ nhân quỷ mỉm cười hỏi.
Song Diệu Trúc nhìn theo ngón tay cô ta, cạn lời.
“Đúng vậy.”
Sợ cô không nỡ nhượng lại, cô ta tự giới thiệu:
“Ta là Hương Vân, chưởng quỹ kiêm cầm sư của Hương Vân Các ở ngõ Hoa Hoè bên cạnh. Gần đây, sinh ý bị một… một… cái tửu quán tên khó nghe mới mở cướp mất. Ta thấy bảo bối này của cô chiêu khách hữu hiệu, muốn mua về tranh khách. Nếu cô thực sự không nỡ bán, mỗi ngày cho ta thuê mấy canh giờ cũng tốt.”
“Bán cho cô thì không vấn đề gì đâu!” Song Diệu Trúc vốn cũng không định tiếp tục rao nữa - rao có mỗi chốc mà khách đã đủ cho cô bán dài dài:
“Chỉ là, đồ của dương gian mang sang âm gian thì hạn dùng - ờm, tức là tuổi thọ sử dụng - sẽ giảm mạnh. Cái loa này còn dùng pin, có thể cô dùng chưa bao lâu đã phải thay pin, thậm chí thay cả loa. Cô chấp nhận được chứ?”
Đó là điều cô đọc được trong [Bí Thuật Giấy Vàng Mã]. Cụ thể giảm bao nhiêu cô không dám chắc, nhưng chắn chắn là chóng hư hơn. Bằng chứng là chiếc loa lúc mua còn mới tinh, vừa mang sang âm gian không lâu đã thấy có vẻ xỉn đi đôi chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






