Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi và kẻ thù không đội trời chung đã kết hôn với nhau rồi. Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

10

Bữa cơm còn chưa ăn được bao nhiêu thì mẹ Thẩm gọi điện, bảo cả hai về nhà.

Vừa bước vào cửa, cô cảm thấy bầu không khí trong nhà có chút gì đó khác lạ. Đến khi thấy cô em họ ngồi trên sofa, cô còn thấy may mắn là đã không thực sự đẩy cô ta ra.

Thẩm Thượng nhìn qua em họ với vẻ bình thản, ‘Mẹ, gọi bọn con về có chuyện gì vậy?’

Mẹ Thẩm vẫy tay bảo cô lại gần, cô ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh bà. ‘Đây là em họ xa của con, con đã gặp qua rồi phải không?’

Cô em họ có chút e thẹn liếc nhìn Thẩm Thượng, nhưng khi ánh mắt hướng về phía cô thì chẳng còn vẻ gì thân thiện.

Cô thầm nghĩ mình có làm gì cô ta đâu.

Thẩm Thượng vẫn thản nhiên, không chút ngại ngần, ‘Gặp rồi, cô ấy để lại cho con một ấn tượng rất sâu sắc.’

Anh cố tình nhấn mạnh vài từ, khiến gương mặt cô em họ thoáng tái đi rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Cậu của Thẩm Thượng nghe xong liền vui vẻ nói, ‘Đúng rồi, Thẩm Thượng và Tư Ninh rất hợp nhau đó.’

Thẩm Thượng không ngại dù là họ hàng xa.

Gương mặt cậu mợ cũng như cô em họ, ánh mắt khi nhìn Thẩm Thượng không khác nào ánh mắt của bố mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng, trong khi chẳng thèm dành cho cô dù chỉ một cái liếc.

Ôi, cô cảm thấy những người này thật không thiện chí chút nào.

Cô bị mẹ Thẩm nắm tay, nhìn ánh mắt bà, cô hiểu, những người này đúng là không có thiện ý, rõ ràng là nhắm đến Thẩm Thượng.

Lấy được chồng đẹp trai thật sự không dễ dàng gì, quá thu hút ong bướm rồi.

Trong bữa ăn, cô em họ luôn cố chen vào giữa cô và Thẩm Thượng, đúng là không biết rút kinh nghiệm.

Em họ hỏi, ‘Anh họ, em ngồi cạnh anh được không?’

Đúng là trí thông minh của cô em họ hơi có vấn đề, chuyện vừa xảy ra mà còn nghĩ Thẩm Thượng sẽ cho cô ấy sắc mặt tốt sao.

‘Không.’ Thẩm Thượng từ chối ngay mà không cần suy nghĩ.

Trong bàn ăn, ngoài mẹ Thẩm là giữ vẻ mặt bình thường, còn ba người kia sắc mặt đều thay đổi.

Thẩm Thượng nói, ‘Ninh Ninh, ngồi sang đây.’

Cô vốn ngồi đâu cũng được, cũng chẳng hứng thú tranh chỗ với cô em họ, nhưng vì Thẩm Thượng gọi cô, đành phải ngồi sang.

Trên bàn ăn, chỉ có mình cô là thực sự nghiêm túc ăn.

Gia đình cậu là từ thành phố bên cạnh, lần này đến chơi tiện đường ghé qua thăm mẹ Thẩm, nên tối nay cũng ở lại nhà Thẩm.

Ăn xong cô lên lầu, Thẩm Thượng cũng lên theo.

Vào phòng, khóa cửa lại, cô nhìn Thẩm Thượng hỏi, ‘Tối nay về nhà ngủ không?’

‘Về nhà chứ, mẹ vừa bảo rồi, bảo bọn mình về nhà ngủ. Tối nay không ngủ lại đây.’

Nhìn vẻ mặt dối trá của Thẩm Thượng, cô biết ngay là anh nói dối mà không cần chớp mắt.

11

Cô vừa về đến nhà cùng Thẩm Thượng chưa lâu, thì điện thoại anh ta đã reo lên, cô nhìn thấy cũng biết là ai gọi.

Thẩm Thượng cầm điện thoại đi vào phòng làm việc, cô đi chuẩn bị tắm rửa để đi ngủ.

Khi cầm đồ vào phòng tắm, cô nhìn thấy chiếc váy mà mình đã chọn kỹ càng.

Nó khá đắt, cô chưa bao giờ mặc nó, thật tiếc.

Cô nghĩ ngợi một chút, rồi cầm váy vào phòng tắm.

Tắm xong, khi ra ngoài, Thẩm Thượng vẫn chưa xong cuộc gọi.

Cô nhìn xuống chiếc váy ngủ gợi cảm mình đang mặc, sau khi chuẩn bị tâm lý xong, cô quyết định gõ cửa phòng làm việc của anh.

Cốc cốc—-

Cô đẩy cửa và thò đầu vào, “Em vào được không?”

Thẩm Thượng tắt điện thoại, gật đầu với cô.

Cô đứng ngoài cửa chỉnh lại váy một chút, rồi mới đẩy cửa bước vào.

Ánh mắt của Thẩm Thượng từ khi nhìn thấy cô đã không hề rời đi.

Cô bước đến gần anh, “Anh yêu, anh thấy em như thế nào?”

“Đẹp.”

Cô nhớ lại những gì học được từ những video trước đó, cố gắng làm theo và quấn tay quanh cổ Thẩm Thượng, rồi quay người ngồi lên đùi anh.

Vì chưa quen nên cô suýt nữa ngã, may mà Thẩm Thượng nhanh tay lẹ mắt, đỡ cô lại kịp thời để tránh cô tiếp xúc với sàn nhà.

Cô hơi xấu hổ nói: “Xin lỗi, lần đầu tiên nên chưa quen lắm.”

Thẩm Thượng siết chặt eo cô không để cô di chuyển nữa, “Ngoài anh ra, em muốn học với ai nữa?”

Trái tim cô đập mạnh, nhưng cô không dám nói ra.

Cô giả vờ khẽ nói: “Không, chỉ có mình anh thôi.”

Thẩm Thượng ôm cô, đặt đầu lên vai cô, “vu Tư Ninh, em thật sự quyết định với tôi à? Em sẽ không hối hận chứ?”

“Hối hận gì cơ?”

Thẩm Thượng giọng trầm xuống, “Bên em chỉ có tôi, em chưa từng tiếp xúc với ai khác, nhưng tôi thì không như em. Có thể sẽ có ai đó phù hợp với em hơn, nhưng dù sao cũng quá muộn rồi.”

Thẩm Thượng có vẻ tự tin, nhưng lần này cô lại thấy anh ta khá ít khi tỏ ra như vậy.

Cô ôm lại Thẩm Thượng, hạ giọng, “Thẩm Thượng, dù có ai phù hợp hơn em, họ cũng đã đến quá muộn rồi.”

Cô cảm thấy một cơn đau nhói ở cổ, suýt nữa cô nhảy khỏi vòng tay của Thẩm Thượng, “Thẩm Thượng, anh là chó à, cắn em làm gì?”

Thẩm Thượng cười, “Tôi chỉ để lại dấu ấn, để sau này em không quên tôi.”

Cô nhướng mày, “Ai mà nhớ anh chứ?”

“Em có thể cắn tôi lại đi, để tôi cũng không bị ai nhớ.”

“Đúng thế!”

Cô không phải nói đùa, cô thực sự cảm nhận được trong lời nói của Thẩm Thượng có chút gì đó phấn khích.

Lúc này cô cảm thấy, đúng là có chút biến thái.

12

Thẩm Thượng ôm Vu Tư Ninh về phòng, nhẹ nhàng đặt cô lên giường.

Trong căn phòng mờ tối, duy nhất ánh sáng phát ra từ đôi mắt Thẩm Thượng, long lanh sáng rực.

Anh hôn rất nhẹ nhàng, những nụ hôn mềm mại lần lượt dọc theo cơ thể cô, từ trán đến mắt, từ má đến mũi, cuối cùng dừng lại trên đôi môi cô.

Đôi môi anh rất mềm và ấm, khác hẳn với vẻ ngoài lạnh lùng thường thấy của anh, nhưng chính điều này lại khiến Vu Tư Ninh cảm thấy rất thích.

Cô nhìn Thẩm Thượng, nhẹ nhàng nói: “Thẩm Thượng, em thích anh, em thích anh hơn cả những gì em nghĩ. Đó là một tình yêu rất sâu sắc. Em kết hôn vì em thích anh, và vì em thích anh nên em mới đồng ý kết hôn.”

Trong bóng tối, cô không thể nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Thượng, nhưng cô cảm nhận được cơ thể anh cứng lại, rồi lại run lên một chút. Anh có vẻ như không dám tin vào những lời cô vừa nói, anh nhẹ nhàng hỏi: “Em thích anh thật sao?”

Vu Tư Ninh biết Thẩm Thượng không thể nhìn thấy biểu cảm của mình, cô gật đầu chắc chắn, “Ừ, em thích anh. Vu Tư Ninh thích Thẩm Thượng, thích anh rất nhiều.”

“Anh cũng thích em. Thẩm Thượng cũng thích Vu Tư Ninh, rất rất thích em.”

Lúc này, để hai người hiểu nhau hơn, Thẩm Thượng càng trở nên dịu dàng hơn, anh cúi xuống nhẹ nhàng cắn môi cô, khiến cô cảm giác như đôi môi mình sắp bị cắn nát.

Anh ghé vào tai cô, thì thầm hỏi thêm lần nữa, “Vi Tư Ninh, em thật sự quyết định ở lại với anh chứ? Em sẽ không hối hận chứ? Nếu em muốn suy nghĩ lại, anh có thể cho em thêm thời gian.”

Vu Tư Ninh lúc này thực sự phải khen ngợi sự kiên nhẫn của Thẩm Thượng.

Cô nghĩ đến chuyện muốn lùi lại một chút, nhưng không thể.

Cô nhớ lời của Họa Đồng nói, phải mềm mỏng một chút, nhưng rõ ràng Thẩm Thượng mới là người nên mềm mỏng.

Vu Tư Ninh mơ hồ nhớ lại, trước khi cô chìm vào giấc ngủ, Thẩm Thượng đã thì thầm bên tai cô một câu: “Vu Tư Hinh Ninh, em đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, em cả đời cũng không thể thoát khỏi anh.”

Cô rất muốn đấm vào trán Thẩm Thượng một cái.

Cô sẽ không trở thành kiểu người như anh nghĩ, ăn xong rồi vứt bỏ đâu!

Cô sẽ không học anh kiểu này, cô sẽ khiến anh phải chịu trách nhiệm!

Phải biết rằng việc không kiềm chế bản thân sẽ dẫn đến hậu quả, nên hôm sau cả cô và Thẩm Thượng đều không ngạc nhiên khi dậy rất muộn.

Lúc cô mở mắt ra, Thẩm Thượng đã thức dậy, mỉm cười ngọt ngào với cô, “Chào buổi sáng, vợ yêu.”

“Chào…”

Cô quay người, nhắm mắt lại, mệt, quá mệt rồi, mệt đến mức không muốn nhấc một ngón tay.

Thẩm Thượng nhìn cô không nói gì, nhưng không định buông tha, thật là sai lầm!

“Cái tay chó” của Thẩm Thượng lại luồn lên eo cô, cô lười chẳng buồn ngăn lại, “Yên ổn một lúc đi, em mệt chết mất rồi.”

Thẩm Thượng cười khúc khích, “Anh vừa học được động tác mát xa, để anh giúp em mát xa một chút nhé?”

Mát xa … có chuyện tốt như này sao?

Hai tiếng sau —

Đáng lẽ cô không nên tin cái “đồ sói” Thẩm Thượng!

Tên Thẩm Thượng đáng chết, đúng là ăn no uống đủ cả rồi.

Cô thì sao? Cô vốn đã mệt rồi mà giờ còn như thêm dầu vào lửa.

Mệt chết đi được!

Thẩm Thượng nấu chút đồ ăn, ân cần bưng tới trước mặt cô, “Vợ ơi, ăn xong rồi ngủ tiếp nhé.”

Cô vốn không muốn đáp lại anh, nhưng bụng lại đầu hàng trước.

Nhắm mắt ăn hết một bát cháo, cuối cùng cũng làm giảm bớt chút cơn buồn ngủ.

13

Thẩm Thượng dọn dẹp xong, nằm xuống bên cạnh cô trên giường.

Cô tìm một bộ phim để xem, xem một lúc, suy nghĩ của cô dần không còn tập trung vào bộ phim nữa.

Cô hỏi: “Thẩm Thượng, anh bắt đầu thích em từ lúc nào vậy?”

“Anh nghĩ em sẽ không bao giờ hỏi anh điều này.”

Cô bảo anh đừng vòng vo, nói nhanh lên.

Thẩm Thượng bắt đầu kể một câu chuyện mà anh và cô đều quen thuộc.

“Em còn nhớ lần em xem album ảnh, thấy tấm ảnh anh tè dầm không?”

Đó là chuyện xấu hổ của Thẩm Thượng, làm sao cô lại không nhớ được chứ.

Nhưng chuyện đó có liên quan gì đến tấm ảnh?

“Nhớ chứ, sao vậy?”

“Đó là chuyện xảy ra sau khi anh quen biết em. Thực ra, việc trẻ con tè dầm vốn chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Lúc đó mẹ anh cứ hay trêu để anh khóc. Bà không biết nghe ở đâu mà biết được anh quen em, thế là ngày nào cũng đi theo anh, mang đồ ăn cho em. Bà còn dọa anh rằng, nếu anh còn tè dầm nữa, bà sẽ nói cho em biết, để em tránh xa anh ra, không chơi với anh nữa.”

Cô im lặng, nghĩ rằng những lời này thật giống phong cách của mẹ Thẩm Thượng.

Không trách khi nhìn thấy bức ảnh đó ở nhà họ Thẩm, mẹ Thẩm lại ngập ngừng, biểu cảm cũng không tự nhiên.

“Vậy ước mơ lớn nhất thời thơ ấu của anh là gì?”

Cô mơ hồ nhớ lại, mẹ Thẩm từng nói điều gì đó.

“Kể từ khi anh bảy tuổi đến mười bảy tuổi, mỗi dịp sinh nhật, anh đều cầu một điều ước.”

“Trong cuốn album đó, nếu em tiếp tục lật tới, có lẽ em sẽ thấy bức ảnh sinh nhật lần thứ mười tám của anh.”

“Đó là lần cuối cùng anh ước nguyện sinh nhật, và anh đã mong rằng em sau này, sẽ mãi mãi hạnh phúc vui vẻ.”

Cô tò mò hỏi: “Tại sao lại thay đổi?”

Thẩm Thượng siết chặt cánh tay đang ôm cô, khuôn mặt hơi đỏ, “Không có lý do gì cả… chỉ là nghĩ sao thì ước vậy thôi.”

Thẩm Thượng không muốn nói thêm, cô cũng không gặng hỏi tiếp.

Hai người họ còn một quãng đường dài phía trước.

Những bí mật nho nhỏ của anh, sớm muộn rồi cô cũng sẽ biết thôi.

( Hết rồi đó, hơi cụt nhỉ mn, mà nanu9 cứ mát mát kiểu gì ý)🤔

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc