Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Trồng Trọt Ở Tận Thế Chương 7: Đi Mua Sắm

Cài Đặt

Chương 7: Đi Mua Sắm

Điều bất ngờ là còn có cả giống nấm như kim châm, nấm hương...

Mang về không cần tưới nước, sau khoảng mười mấy ngày là mọc ra, có thể thu hoạch được khoảng 3 lần nấm, nhưng chỉ cần mang về thì Tịnh Thù sẽ có cách để chúng tiếp tục phát triển.

Có thể nói nấm là một trong số ít loại rau có thể phát triển trong thời kỳ tận thế, nó đã cứu sống không biết bao nhiêu người.

Tịnh Thù dù đã ăn đến phát ngán nấm bào ngư, nhưng cô không ngại ăn các loại nấm khác.

Mỗi loại cô mua hai bánh, viết địa chỉ để lát nữa trung tâm giao hàng sẽ đưa thẳng đến nhà.

Mua xong hạt giống, cô tiếp tục đi sâu vào bên trong.

Dù hạt giống chỉ một hai tệ một gói, nhưng chủng loại nhiều, tổng cộng Tịnh Thù đã chi 1.030 đồng.

Chẳng mấy chốc Tịnh Thù tìm thấy một cửa hàng bán buôn gia vị rất lớn, vừa vào cửa đã thấy mười thùng dấm ăn đặt thành hàng, cảnh tượng hết sức hùng vĩ.

"Chào bà chủ, xin hỏi có giao hàng miễn phí không?"

Tịnh Thù đánh giá người phụ nữ đang bận rộn gõ máy tính tính toán.

"Giao hàng miễn phí từ hai nghìn tệ, muốn gì cô cứ xem đi, không trả giá."

Bà chủ nói mà không ngẩng đầu, một bên bà ta lại hối thúc chàng trai đang sắp xếp hàng hóa phía sau:

"Nhanh giao hàng cho siêu thị Hữu Nghị, họ lại thúc giục rồi kìa."

Có thể thấy mặc dù nơi này hơi biệt lập, nhưng kinh doanh rất tốt, toàn khách quen mua sắm.

Tịnh Thù bắt đầu đi vào và xem xét giá cả từng món, cô không khỏi cảm thán rằng giá bán buôn ở đây quả thật rất rẻ.

Nhưng nơi đây bán sỉ từ 5 thùng (50 cân) trở lên, không bán lẻ.

Dấm ăn nhà họ Trần ở Sơn Tây: 270 tệ (5 thùng).

Muối ăn: 180 tệ.

Nước tương: 140 tệ

Đường trắng: 300 tệ...

Tịnh Thù cảm thấy mình chắc là bị điên rồi, sao nhìn thấy những loại gia vị này mà lại muốn chảy nước miếng?

Đặc biệt là dầu mè nhỏ dùng để ăn lẩu, ăn mì, thêm một chút thật là thơm ngon khó quên!

Ai biết được thời kỳ tận thế, ngay cả lương thực cũng không còn, huống hồ là lãng phí lương thực để sản xuất các phụ phẩm gia vị.

Nếu sau này muốn ăn có lẽ phải tự mình nấu, tận thế không có gia vị, ngoại trừ mỗi tuần có thể nhận được một ít vật tư chiến lược là muối.

Những gia vị này trong thời kỳ tận thế thực sự là dùng một chút thì ít đi một chút!

Kiếp trước nhà Tịnh Thù bị lũ lụt cuốn trôi vào năm thứ hai, sau đó cô không bao giờ nếm thử được các loại gia vị khác nữa, hoặc là ăn tập thể, hoặc là ăn hủ thực.

Hủ thực là một loại sinh vật mới tiến hóa trong thời tận thế, một loại sinh vật thối rữa, sinh sản không ngừng trong đám đông đen kịt, rất dễ bắt.

Luộc chúng với nước sôi, thêm một ít vỏ cây và muối, nếu có điều kiện thì rắc thêm một chút hành lá, đó đã là một bữa cơm không tồi rồi.

Nói lại về giấm, đường, muối loại gia vị này về lý sẽ không hết hạn.

Hồi, quế nếu không bị ẩm cũng không vấn đề gì, những thứ này có thể bảo quản được lâu, có thể tích trữ nhiều để ở tầng hầm của biệt thự, không chiếm chỗ.

Tịnh Thù lén lau nước miếng ở khóe miệng, sau đó nói với bà chủ đang tính tiền:

"Ngoại trừ giấm, tất cả các loại gia vị khác mỗi loại cháu lấy 10 thùng (100 cân)."

Bà chủ ngước đầu nhìn Tịnh Thù:

"Tất cả các loại gia vị á? Cháu chắc chứ?"

Tịnh Thù gật đầu và tiếp tục nói:

"Vâng, giấm ăn cho cháu 30 thùng lớn."

Giấm ăn được đóng gói trong bình 5 lít, nước tương và dầu hào là bình 1 lít, còn lại thì được đóng trong túi 500g hoặc 250g.

Bà chủ dường như đã bình tĩnh lại, bà ta nhanh chóng viết hóa đơn và liếc nhìn Tịnh Thù, hỏi:

"Tương đậu, tương ớt, bột ớt đều rất dễ bán, lợi nhuận cũng khá ổn, cháu không lấy một ít à?"

Thấy cô gái nhỏ này lần đầu đến, nên bà ta bèn nhắc nhở cô một chút.

Tịnh Thù suy nghĩ, tháng này tích trữ gia vị trước, tháng sau sẽ đến nguyên liệu chế biến thực phẩm.

Khi đó chắc chắn sẽ muối rất nhiều rau, tương ớt thì sẽ dùng loại trồng trong không gian của mình, có thể tự làm tương ớt, chỉ là không thể làm ra được hương vị như của người ta.

"Vậy cháu lấy thêm 10 thùng tương ớt nữa."

Tịnh Thù không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt, làm cho ánh mắt bà chủ nhìn cô có điểm hơi kỳ quái, cô gái này từ khi vào cửa đã bắt đầu nuốt nước bọt, không lẽ mắc bệnh gì rồi sao?

Bà chủ nhanh chóng tính tiền, Tịnh Thù cũng dùng máy tính trên điện thoại để tính toán, cô không phải là loại người mà cửa hàng nói bao nhiêu tiền thì chấp nhận bấy nhiêu.

"Tổng cộng 12.890 tệ!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc