Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Trồng Trọt Ở Tận Thế Chương 17: Mì Ý Cháy

Cài Đặt

Chương 17: Mì Ý Cháy

Sau đó cô thêm vào 1 giọt linh tuyền và một số loại tảo, hy vọng trước khi ao ở biệt thự được đào xong sẽ có một lứa tôm hùm và cua lớn lên.

Tịnh Thù lại thu hoạch thêm hơn 60 quả trứng gà, hơn 40 quả trứng chim cút và trứng vịt.

Những quả trứng đang ấp vẫn chưa có dấu hiệu gì.

Kiểm tra xem các thửa ruộng, đã mọc lên nhiều lá xanh, Tịnh Thù hài lòng rời khỏi không gian, chuẩn bị ăn trưa.

Mì ý bò sốt tiêu đen của mẹ Tịnh bị cháy nồi, không ai dám chê bai khi mẹ Tịnh nổi giận.

"Em xem, người ta có việc gấp, vài ngày sau chắc chắn sẽ trả."

Cha Tịnh cuối cùng cũng tự tin lên tiếng.

Tịnh Thù mở Michat ra và phơi bày sự thật:

"Cha, đây không phải chú Tôn và vợ chú ấy sao? Vợ chú ấy đăng trạng thái nói rằng rất vui khi chơi ở Dubai, cảm ơn chồng đã tặng nhẫn kim cương 1 carat này."

Mẹ Tịnh nhìn qua cha Tịnh một cái, lạnh lùng cười:

"Hóa ra việc gấp là mua nhẫn kim cương."

Cha Tịnh cầm điện thoại xem, vừa xấu hổ vừa tức giận, đặc biệt là nụ cười của ông Tôn khiến ông ấy khó chịu.

"Cha, thôi, con không làm người nổi tiếng nữa, nhà mình không gom đủ tiền, ngày mai con sẽ tìm một công việc bất kỳ..."

“Đét!”

Cha Tịnh vỗ mạnh đùi mình:

"Nhất định cha phải gom đủ cho con, cha đã tìm được đội thi công rồi, ngày mai con đi với họ bắt đầu trang trí biệt thự đi. Tiền của chú Tôn, cha nhất định sẽ tìm cách lấy lại."

Cha Tịnh nghiến răng, tương lai của con gái quan trọng hơn cả mạng sống của mình, ông Tôn, tôi nhìn nhầm ông rồi!

Đúng lúc này điện thoại của mẹ Tịnh reo lên, là Tô Mỹ Mỹ gọi, biết mẹ Tịnh còn thiếu mười vạn, nên bà ta cầu xin mẹ Tịnh bán chiếc xe với giá rẻ cho họ, có thể lấy tiền ngay lập tức.

Tịnh Thù biết rằng mình sắp gặp rắc rối là do chú Tôn và Tô Mỹ Mỹ đã liên lạc với nhau từ đầu.

Nếu không thì sao bên kia vừa nói hết tiền, là Tô Mỹ Mỹ gọi điện đến luôn.

Bảo không có chuyện gì thì Tịnh Thù không tin, nếu không phải không có chứng cứ thì Tịnh Thù đã phơi bày cặp đôi này rồi.

"Em gái, tình trạng của chiếc xe em cũng biết, 29 vạn lăn bánh, ba năm đi 8.000 km, không trầy xước, không tai nạn, bán 20 vạn không vấn đề, chị đang cần tiền gấp nên bán rẻ cho em 16 vạn nhé."

"Chị gái, chị gái ruột của em, em thực sự không có nhiều tiền đâu, chỉ có 10 vạn thôi, chị không phải chỉ thiếu có 10 vạn thôi sao?”

“Chị giảm giá một chút nữa đi, khi Tịnh Thù kiếm được tiền sẽ mua cho chị chiếc BMW to hơn!"

Nghe thấy vậy, Tịnh Thù tức giận, bà ta coi việc này như mua rau à?

Đáng giá giảm một nửa sao? Lòng dạ thật quá xấu xa, hóa ra Tô Mỹ Mỹ trước tận thế đã không coi họ là người thân rồi.

"Mẹ ơi, biệt thự còn đang sửa sang, không mất mười mấy vạn không xong đâu, hay là trước hết bán xe của ba đi, xe của mẹ dì út cũng không đủ tiền."

Tịnh Thù vội vàng nhắc nhở, nếu có thể thì không nên bán xe cho Tô Mỹ Mỹ, quá không biết xấu hổ.

Mẹ Tịnh cũng thấy 10 vạn quá ít, chủ yếu là họ cần tiền gấp, vif không có cách nào khác, chứ nếu không thì sao lại phải bán xe?

Tiếp theo, Tịnh Thù chứng kiến sự không biết xấu hổ của Tô Mỹ Mỹ, bà ta thậm chí còn khóc!

"Anh trai lấy vợ có bố mẹ hỗ trợ, chị lấy chồng có anh trai và bố mẹ cùng chuẩn bị của hồi môn, khi em lấy chồng thì bố mẹ đã qua đời, di sản còn để lại cho anh trai, em không có gì cả!"

"Ông trời đúng là không công bằng, hỏi chị gái ruột xin đồ còn phải mua, chị gái đây là không quan tâm đến mạng sống của em gái sao!"

Mẹ Tịnh tức đến nỗi gân xanh nổi lên, trái tim bà cũng dần trở nên lạnh lẽo, bà không bao giờ biết mình đã hy sinh nhiều như vậy, nhưng trong lòng em gái mình lại là người như thế.

"Xe đưa cho em, coi như bố mẹ bù cho phần của hồi môn. Bố mẹ đã mất, chúng ta anh em cũng là kiến giả nhất phận."

Mẹ Tịnh rất đau lòng.

"Thật sự tặng em à?"

Tô Mỹ Mỹ biết mẹ Tịnh đang giận, nhưng tính tình mẹ Tịnh mềm mỏng, vài ngày sau nịnh nọt không phải lại bình thường sao?

"Ừ."

Mẹ Tịnh trước kia đau lòng, giờ là thất vọng.

Nghe thấy câu trả lời không chút cảm xúc nào, Tô Mỹ Mỹ nhận ra mình đã làm hỏng chuyện, bà ta lập tức khắc phục:

"Làm sao em để chị gái chịu thiệt được, em sẽ lấy tiền riêng ra, mua xe với giá 12 vạn."

"Được."

Mẹ Tịnh nhắm mắt, coi như là bù đắp cho phần hồi môn của Tô Mỹ Mỹ, từ đây, không còn nợ gì nhau!

Tô Mỹ Mỹ chỉ mải mê vui sướng, không hề chú ý đến tâm trạng của mẹ Tịnh.

Bà ta lập tức kêu mẹ Tịnh làm thủ tục sang tên, bên kia đã chuyển tiền cho Tịnh Thù, tốc độ rất nhanh.

Tô Mỹ Mỹ không thể ngờ rằng chiếc xe bà ta gian truân mặc cả, chịu phật lòng chị gái mình mua về lại là để phục vụ cho người tình của Trương Trung Dung.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc