Cha Tịnh và Tịnh Thù đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó cả hai rơi vào khoảng lặng càng thêm ngượng ngùng.
Cậu cả Tô Ích Dương nhìn qua Trương Trung Dung đang uống rượu, Tô Mỹ Mỹ đang ăn:
"Chúng tôi còn một ít tiền nhàn rỗi, không vội trả, cho mượn 30 vạn trước."
Mợ cả Vương Phương liếc mắt nhìn cậu, cậu sợ hãi vội vàng đổi lời:
"Cho mượn 20 vạn trước."
"Khụ khụ."
Vương Phương ho khan hai tiếng.
Mặt cậu cả đỏ bừng, lần này nói nhanh:
"Cho mượn 10 vạn trước, không cần trả vội, đợi vài năm sau rồi tính."
Nói xong ông ta lay Vương Phương:
"Chuyển tiền qua MiChat cho Lan Chi đi."
***MiChat: Mạng xã hội kèm ví điện tử uy tín thuộc quản lý của quốc gia.
"Chuyển thẳng cho Tịnh Thù đi. Anh trai, chị dâu, vài ngày nữa tiền chuyển về em sẽ trả lại cho các anh chị, số tiền này tụi em chỉ dùng để tạm ứng thôi."
Mẹ Tịnh trong lòng không thoải mái, cứ cảm thấy chị dâu... có chút, làm như họ không trả tiền vậy.
Từ đó, mợ cả Vương Phương được Tịnh Thù xem như “có khó khăn thì có thể giúp một tay”.
Cha Tịnh lại nhìn về phía dì út.
Sau đó mình còn giới thiệu việc làm cho nó, rồi mới quen Trương Trung Dung ở cơ quan nhà nước, cưới xong mới dọn đi.
Trương Trung Dung nhổ ra miếng cá rán mặn c.h.ế.t người, nhớ đến tiểu yêu tinh của mình không chỉ biết rán cá, mỗi lần còn vắt kiệt mình, thì cảm thấy hơi khô miệng, lại nhớ đến cô ấy thích xe BMW.
"Chị à, gần đây em thực sự hơi eo hẹp, cũng đang muốn mua thêm một chiếc xe, sao chị không bán chiếc BMW cho chúng em?"
Trương Trung Dung đột nhiên xen vào.
Vừa bán đi má phải, má trái lập tức bị Trương Trung Dung đánh 'páp páp', Tô Mỹ Mỹ than vãn thành công cốc, nhưng bà ta nghĩ rằng Trương Trung Dung đã có xe Audi, vậy chiếc BMW nhỏ này chắc là mua cho mình?
Tô Mỹ Mỹ luôn ghen tị với Tô Lan Chi có xe BMW, bây giờ, nó sẽ đổi chủ phải không nhỉ?
"Cái đó tạm thời không bán."
Cha Tịnh không nỡ:
"Cái xe dù đã dùng ba năm, nhưng mới chỉ chạy được hơn 8000 km, vẫn là xe gần như mới. Hơn nữa mấy em cũng biết tính Lan Chi rồi đấy, đồ của cô ấy dù sử dụng bao lâu cũng vẫn như mới, được bảo dưỡng cực kỳ cẩn thận."
"Sớm muộn gì cũng phải bán mà, bán rẻ cho người nhà thì tốt quá! Chị ơi, bán rẻ cái xe cho chúng em đi, đời này em chưa bao giờ có xe này!"
Tô Mỹ Mỹ vui sướng như muốn bay lên.
Tịnh Thù ngẩn người, cô dự liệu dì út không cho vay tiền, nhưng không ngờ cả nhà họ lại không biết xấu hổ đến mức chiếm lợi từ người thân.
Quan trọng là Tịnh Thù không muốn vướng mắc với họ về mặt tiền bạc.
Bây giờ bán cái xe, chờ đến khi thế giới tận thế rồi dì út lại chạy đến khóc lóc.
Như vậy chẳng phải mẹ sẽ cảm thấy ân hận rồi lại đền bù cho họ một đống sao? Bán cũng không thể bán cho nhà họ được.
"Xe của mẹ cháu không bán, nếu như bán căn nhà này đi, biệt thự của nhà cháu lại xa như vậy, lỡ không có taxi thì làm sao đi làm được ạ?"
Tịnh Thù vội nói.
Mẹ Tịnh cũng hơi do dự, bà nghĩ bán rẻ cho em gái mình cũng được.
"Chị gái ruột của em ơi, ngày mai chúng em sẽ đặt cọc, bán cho chúng em thì nhận tiền luôn được mà, xe cũ bây giờ không dễ bán đâu."
"Dì út, vậy dì cho nhà cháu mượn tiền đi?"
Tịnh Thù nói thêm một câu.
Tô Mỹ Mỹ tỏ ra xấu hổ:
"Con bé này thật biết đùa, nhà dì chỉ có chút tiền đó để dành mua xe thôi."
Mẹ Tịnh rũ mắt xuống, lần đầu tiên sau nhiều năm mở lời với em gái, lại nhận được kết quả như vậy.
"Tôi sẽ gọi điện cho ông Tôn xem ngày mai ông ấy có thể trả tiền không."
Cha Tịnh thực sự không muốn bán chiếc BMW, nói xong ông đứng dậy gọi điện, không lâu sau tiếng nói ngạc nhiên của ông vang lên:
"Được được, phiền ông quá, vậy thì chốt như vậy nhé, ngày mai mười hai giờ ông chuyển cho tôi."
Chuyện tiền đặt cọc tạm thời đã được quyết định như vậy, nhà cậu cả lập tức chuyển 10 vạn, dì út muốn mua xe nhưng không mua được, cũng không cho vay tiền, mang đến cho mẹ Tịnh cú sốc kép, Tịnh Thù coi như có một niềm vui bất ngờ.
Dì út luôn đi xa hơn trên con đường tự tìm đến cái c.h.ế.t.
Trong kiếp trước, cha mẹ Tịnh luôn "không gây phiền toái cho mọi người".
Không bao giờ mở miệng xin ai, vì vậy đừng thử thách nhân tính, thử thách nhiều lần chắc chắn mối quan hệ sẽ sụp đổ.
Đêm nay cha mẹ Tịnh chắc chắn sẽ buồn, ngày mai có lẽ không chỉ buồn mà còn nghi ngờ cuộc sống, nghĩ đến đây cô cảm thấy khá hào hứng, à không, thực sự rất buồn.
"Ôi, để trưởng thành thì luôn phải trả giá, có đau đớn thì mới hiểu ra được."
Tịnh Thù trở về phòng ngủ, trước tiên cô vào không gian kiểm tra tình trạng sống của lương thực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


