Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Trồng Trọt Ở Tận Thế Chương 12: Mua Xe

Cài Đặt

Chương 12: Mua Xe

Tịnh Thù chọn xe màu đỏ, và đã mua trả góp, trả trước 27.000 tệ bằng thẻ tín dụng, hoàn tất thủ tục, mua bảo hiểm, lắp biển số tạm thời, và như vậy cô đã lái chiếc BYD Song Max về nhà!

Từ 18 tuổi cô đã học lái xe, nhưng hiếm khi lái xe của bố mẹ, vậy nên kỹ năng lái xe của Tịnh Thù là, chỉ cần bạn giữ khoảng cách xa cô ấy thì bạn sẽ sống sót [mặt cười].

Cô rất vất vả mới đỗ được xe ở chỗ đậu xe của khu dân cư, sau đó Tịnh Thù mua thêm mười mấy chai nước khoáng là hoàn toàn hết tiền.

Vác đói bụng quay về nhà.

Khi mở cửa, cô thấy cậu cả, dì út, chú út ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, sau đó đồng loạt quay đầu nhìn cô.

Tịnh Thù nuốt nước bọt, nhìn đồng hồ, 18h25.

Ồ, dù đã tan làm nhưng tại sao họ lại nhìn cô như vậy? Có chuyện gì vậy?

Thấy cậu cả và gia đình chưa gặp tai nạn gì, Tịnh Thù thở phào nhẹ nhõm.

Ấn tượng của cô về gia đình cậu cả Tô Ích Dương là từ khi còn nhỏ thường xuyên đến nhà cậu chơi, mợ Vương Phương thường nấu những món Tịnh Thù thích ăn.

Sau khi ông bà ngoại qua đời, dù cùng sống trong một thành phố nhưng họ ít gặp nhau hơn, chỉ đến dịp Tết mới ăn cùng nhau bữa cơm tất niên.

Thời kỳ tận thế năm thứ ba xảy ra động đất toàn cầu.

Ô Thành nằm trong lưu vực, cứ ba bốn ngày lại động đất một lần, cơ bản không quá 6 độ Richter.

Khác với khu vực Xuyên Thục, mỗi ngày phải rung chuyển hai lần, cứ một hai tháng lại có đợt động đất lớn, người dân Xuyên Thục nói rằng năm đó trái đất chính là giường ngủ của họ.

Nhưng chính quyền Ô Thành vẫn yêu cầu người dân ở qua đêm tại quảng trường, trại tị nạn hoặc trên đất bằng, và phát đồ tiếp tế.

Tịnh Thù nhớ rất rõ, đêm đó mợ nói:

"Ở quảng trường mùi khó chịu quá, người ta nghiến răng, đánh rắm, ngáy ngủ gì cũng có, mấy ngày nay chỉ là động đất nhẹ, sẽ không rung chuyển nữa, nhà họ Lý hàng ngày vẫn về nhà ngủ không sao cả?”

“Hơn nữa Tô Long cũng không chịu được thời tiết lạnh như vậy, chúng ta về nhà ngủ một đêm."

Bởi vì đây là thời kỳ tận thế mà, mỗi ngày có rất nhiều người c.h.ế.t.

Nhiều người đến nhặt đồ tiếp tế, sau khi không còn ánh nắng, lượng nông sản trồng được quá ít.

Không có bông, không có quần áo, không có chăn, thiếu thốn mọi thứ.

Nhiều người đến bới lục trong đống đổ nát để tìm đồ đạc, thỉnh thoảng mới lôi ra vài thi thể, thậm chí còn lột hết quần áo của họ.

Mẹ Tịnh Thù khóc, muốn cùng dị út đi tìm xác c.h.ế.t, dì út vừa khóc vừa nói sợ, mẹ Tịnh liền kéo cha Tịnh đi tìm.

Cuối cùng họ tìm thấy, tình cảnh thật không nỡ nhìn.

Tịnh Thù cảm thấy mẹ chiều dì út đến vậy, muốn đưa mọi thứ cho dì út, một phần nguyên nhân là do cái c.h.ế.t thảm của gia đình cậu cả.

Kiếp này, Tịnh Thù không còn cho mẹ cô lý do để chiều dì út nữa, cũng không muốn để cậu cả phải c.h.ế.t một lần nữa.

Dì út Tô Mỹ Mỹ, yêu cái đẹp nhưng bản thân không đẹp, con gái là Trương Hàm Hàm, 20 tuổi, mối quan hệ giữa hai mẹ con không tốt.

Vì gia đình chồng dì út Trương Trung Dung chú trọng con trai hơn con gái, dì út không thể sinh thêm đứa con thứ hai, nên từ đó hôn nhân của họ đã tan vỡ.

Trương Trung Dung có người tình và sinh con trai, vài năm sau thời kỳ tận thế đã c.h.ế.t, dì út Tô Mỹ Mỹ do hoàn cảnh buộc phải chấp nhận chung chồng.

Nhưng Tịnh Thù chỉ biết trước khi c.h.ế.t, chú Tôn và dì út đã có quan hệ từ lâu, chú Tôn thật không có trách nhiệm, chồng dì út dám công khai còn chú Tôn chỉ dám lén lút.

Bố không yêu, mẹ không quan tâm, Trương Hàm Hàm từ nhỏ được nuôi dạy rất ích kỷ, tự tôn, luôn đối địch với mọi người.

Đối với loại người lấy oán báo ân như dì út Tô Mỹ Mỹ, mẹ Tịnh không nỡ để bà ta c.h.ế.t, Tịnh Thù cũng không nỡ để bà ta c.h.ế.t, cô muốn đẩy bà ta đến bên bờ vực, sau đó tốt bụng kéo lại, rồi lại đẩy.

Rột rột rột...

Khi Tịnh Thù đang nhớ lại chuyện kiếp trước, bụng cô không chịu nổi mà kêu to, lại vào một thời điểm kỳ lạ như vậy.

"Cái đứa trẻ này lại đi đâu nữa vậy? Hôm nay mẹ gọi dì với cậu đến ăn cơm, tiện thể bàn bạc chuyện của con luôn.”

Mẹ Tịnh Thù từ bếp chạy ra còn đang cầm dao chặt thịt và đưa cho Tịnh Thù một miếng cá... đã bị chiên cháy.

"Ăn tạm cái này trước, rồi nói chuyện với cậu và dì đi."

Trời ạ.

Làm hết hồn.

Nhìn thấy cá bị cháy, dì út Tô Mỹ Mỹ đứng dậy:

"Để em giúp chị một tay."

Dì út Tô Mỹ Mỹ thật sự từ nhỏ đến lớn đã ăn quá nhiều bữa cơm do mẹ Tịnh nấu, trước đây bà ta nghĩ mẹ Tịnh cố ý làm vậy.

Nhưng sau này thì phát hiện ra mẹ Tịnh thực sự không khéo tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc