Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi trở nên nổi tiếng trong ngành giải trí nhờ bói toán Chương 14: Vẫn Muốn Quay Lại Tuyến Đầu? Đúng Là Mơ Giữa Ban Ngày.

Cài Đặt

Chương 14: Vẫn Muốn Quay Lại Tuyến Đầu? Đúng Là Mơ Giữa Ban Ngày.

Đường Yêu Yêu mím môi đỏ, giọng nói mang theo cảm giác sắt bén không thể từ chối: "Một, để tổng giám đốc Bành biết những chuyện chị làm sau lưng. Hai, hợp tác với em, quay lại hàng top."

Tô Mỹ trố mắt nhìn cô, nhất thời quên mất đi cảm giác đau đớn: "Quay lại... hàng top?"

Đường Yêu Yêu khẽ mỉm cười: "Tất nhiên, chị có thể chọn phương án đầu tiên."

Tô Mỹ tim đập thình thịch.

Phương án đầu tiên...

Nếu chọn cái này, từ nay cô ta sẽ bị đuổi khỏi làng giải trí - giấc mơ cả đời cô ta. Không thể, tuyệt đối không được!

Quả nhiên, như Đường Yêu Yêu nói, cô ta không còn lựa chọn.

"Chị tự suy nghĩ kỹ đi."

Nói xong, Đường Yêu Yêu không thèm liếc nhìn, quay lưng rời khỏi phòng bệnh.

Cô hoàn toàn có thể nghiền nát Tô Mỹ, đuổi cổ cô ta khỏi tầm mắt. Nhưng cô không làm thế, vì con người này... vẫn còn hữu dụng. Thứ cô muốn, là sự trung thành tuyệt đối của Tô Mỹ.

Tô Mỹ nhìn theo bóng lưng cô, vẫn văng vẳng lời nói lúc nãy.

Sau cơn chấn động, cô bật cười, thì thầm trong lòng:

Làm sao có chuyện đó được? Một nghệ sĩ đã sa cơ đến mức này, còn mơ quay lại hàng top? Đúng là mơ mộng giữa ban ngày!

Ha...

Ha ha ha...

Mình chắc phải phát điên lên mất, vừa rồi lại có chút xao động. Cứ giả vờ đồng ý với Đường Yêu Yêu, sau lưng tự tìm đường thoát thân, không thể để một nhóc con dắt mũi được!

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tô Mỹ thu hồi suy nghĩ: "Vào đi."

Một bác sĩ nam tay cầm bình giữ nhiệt bước vào, đeo kính gọng kim, dáng vẻ thư sinh như bác sĩ thực tập mới ra trường.

Anh đẩy gọng kính: "Cô Tô, cô thấy đỡ hơn chưa?"

Tô Mỹ gật đầu: "Ừ..."

"Tôi là trợ lý bác sĩ Phương, phụ trách điều trị cho cô. Đây là trà an thần tôi pha, giúp ngủ ngon hơn và giảm đau. Bình giữ nhiệt này là mới, cẩn thận nóng."

Nói xong, bác sĩ Phương nở nụ cười ấm áp rồi rời đi.

Tô Mỹ nhìn cánh cửa đóng chặt, như bị ai bấm huyệt.

"Vận đào hoa sao? Đây là vận đào hoa?!"

Vậy là, họa máu me sáng nay không phải là một lời nguyền!!

Đường Yêu Yêu... rốt cuộc là người thế nào?

Chẳng lẽ nào, vẻ yếu đuối trước đây chỉ là giả vờ sao? Con người thật của cô ta...

— Trong ba tiếng tới, chị nhất định sẽ gặp họa máu me.

— Trong vòng ba ngày, chị chắc chắn sẽ gặp vận đào hoa.

Ô trời ơi!!!

Tô Mỹ hoàn toàn không biết dùng từ gì để diễn tả tâm trạng của mình lúc này. Cô ta với tay lấy điện thoại, nhận ra tay mình đang run rất dữ dội.

Đường Yêu Yêu vừa lên taxi, điện thoại đã reo.

Cô cong môi, ánh mắt lấp lánh hiện lên nụ cười đầy quỷ dị: "Alo."

Giọng Tô Mỹ run rẩy không thành tiếng: "Yêu Yêu... chị... chị...chị chọn phương án hai."

Tất cả đều nằm trong dự liệu của Đường Yêu Yêu.

Cô nghịch móng tay sơn đỏ, giọng lười biếng, ung dung mà đầy uy hiếp: "Nhưng nếu chị dám phản bội em..."

"Không đâu! Em đừng nói nữa! Chị tuyệt đối sẽ không phản bội em!" Tô Mỹ vội ngắt lời Yêu Yêu, sợ câu tiếp theo sẽ là "sẽ chết không toàn thây".

Nếu Đường Yêu Yêu thật sự nói vậy, cô chỉ còn cách chờ chết.

Đường Yêu Yêu búng tay "tách" một tiếng. Người nghi ngờ thì không dùng, đã dùng thì không nghi - cô không định nói thêm nữa, nhướng mày sáng rỡ: "Cho em xin thông tin liên lạc một đội thủy quân."

Tô Mỹ ngây người: "Em định làm chuyện lớn gì sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc