Cúp điện thoại, tôi cảm thấy tim mình hơi mệt mỏi.
Quý Tuần cười xin lỗi tôi, nói chính mình ngày đó không quá lễ phép, bởi vì có công việc cần xử lý nên mới vội vã quay về.
Ngày đầu tiên không nhận ra là do ngày đó đi quá vội, ở trên công ty cũng không tiện hỏi.
Tôi tỏ vẻ đã hiểu.
Nhưng ngay lúc này, anh ta lại nói anh ta và Phù Hiểu đã chia tay, tôi kinh ngạc một lúc lâu.
"Chia tay? Vì sao?"
Anh ta ngượng ngùng cười một tiếng: "Do tôi quá bận rộn, nên không có thời gian ở cùng cô ấy."
Đúng là một chàng trai "tốt", kiểu lí do này quá quen thuộc, không phải là câu nói điển hình của mấy thằng tồi sao?
Đêm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Phù Hiểu:
"An An, anh ấy nói quá bận rộn nên muốn chia tay với tớ, đây là lí do gì vậy?" Phù Hiểu khóc không thành tiếng.
"Vậy An An, anh ấy chặn tớ rồi, cậu có thể giúp tớ theo đuổi lại anh ấy không?"
Tôi đang nghĩ cách để phá bỏ suy nghĩ này.
"Xin lỗi Hiểu Hiểu, tớ cũng rất bận, không thể giúp cậu được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

