Omega dường như sắp bị kỳ phát tình nuốt chửng. Cậu ta theo bản năng nghiêng người về phía Dịch Thanh, chậm rãi dịch chuyển. Lúc này, Phương Hải như thể đã trở thành chướng ngại duy nhất ngăn cách hai người họ.
Xung quanh, một số học sinh Beta đã bắt đầu nhanh chóng rời đi. Có người chạy về phía văn phòng giáo viên, cũng có vài người muốn xông lên kéo Omega kia đi, nhưng lại bị khí thế từ Dịch Thanh làm cho khiếp sợ, chân bước loạng choạng, không biết nên tiến hay lùi.
“Phương Hải. Tôi nhắc lại lần cuối. Tránh ra!”
Dường như sự nhẫn nại của Dịch Thanh cuối cùng đã chạm đến giới hạn. Hơi thở nóng rực của hắn phả thẳng lên mặt Phương Hải. Không còn giữ được bình tĩnh, hắn đưa tay hất mạnh chồng sách trong lòng Phương Hải rơi xuống đất. Vài quyển sách rơi vào vũng nước bên cạnh, chữ viết trên đó nhanh chóng bị nước làm nhòe mờ.
“... Không được.”
Phương Hải không biết có phải do những quy định của Liên minh đã tiếp thêm dũng khí cho mình hay không. Cậu ngẩng đầu, kiên quyết lắc đầu. Dù Omega kia đã nắm lấy ống quần cậu, khẩn thiết cầu xin cậu nhường đường, Phương Hải vẫn không hề nhúc nhích một bước.
"Dám cản tôi? Vậy thì đừng trách tôi không khách sáo."
Dịch Thanh giơ nắm đấm, hướng thẳng vào mặt Phương Hải đấm tới.
“Dừng tay ngay!”
Một thầy giáo Alpha đã kết hôn lao đến hiện trường, bắt gọn nắm đấm của Dịch Thanh. Thầy dễ dàng ấn hắn ta xuống đất, chế ngự hoàn toàn. Mấy thầy cô Beta khác cũng nhanh chóng chạy tới, tiêm thuốc ức chế cho cậu Omega đang phát tình, giúp cậu ấy ổn định lại tình trạng.
Lúc này Phương Hải mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu vội cúi xuống nhặt lại những quyển sách bị đánh rơi trên mặt đất. Nhưng quyển bài tập thì đã ướt nhẹp, chữ viết lem nhoè không đọc nổi. Cậu tiếc nuối nhìn nó lần cuối, đó là cuốn bài tập cậu vẫn dùng để ghi điểm học sinh xuất sắc. Sau khi chắc chắn không còn cứu được, cậu đành phải ném nó vào thùng rác.
Phương Hải nhìn đồng hồ, tiết học sau đã bắt đầu được năm phút. Cậu thầm thở dài, động dục giữa Omega và Alpha đúng là ảnh hưởng không nhỏ đến người xung quanh, bất kể là người chứng kiến như cậu, hay là chính người trong cuộc. Omega kia chắc chắn sẽ bị xử lý thôi học, còn Dịch Thanh thì cũng không tránh khỏi việc bị kỷ luật.
Khi Phương Hải bước nhanh tới phòng học, thầy giáo Beta đã nghe sơ qua chuyện xảy ra, cũng không làm khó dễ cậu, chỉ bảo cậu tùy ý tìm chỗ ngồi.
Phương Hải ngồi xuống, nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, không khỏi tiếc thương cho quyển bài tập của mình.
Nghe nói tin tức tố của Beta có thể giúp người khác bình tĩnh lại. Có lẽ lúc đó chính tin tức tố của cậu đã khiến cả hai người kia tạm thời ổn định tinh thần, tránh được việc xảy ra chuyện nghiêm trọng hơn ngay tại chỗ.
“Nhưng mà… rốt cuộc tin tức tố của mình có mùi gì nhỉ?”
Dù là mùi chocolate của Omega hay bạc hà của Alpha, khi đó đều quá nồng, khiến Phương Hải, một Beta càng thêm rối rắm. Bởi vì tin tức tố của Omega và Alpha quá mạnh, cộng thêm tình huống lúc đó quá hỗn loạn, Phương Hải đã không thể nhận ra rốt cuộc tin tức tố của mình là mùi gì nữa.
Hoặc có khi, cậu còn chưa từng thực sự ngửi được mùi tin tức tố của chính mình.
“Cho nên… bây giờ phải làm bài tập gì đây?”
Từ mớ suy nghĩ miên man trở lại với hiện thực, Phương Hải bắt đầu chấp nhận số phận, đi tìm bạn học để mượn vở bài tập. Dù sao thì trong trường cũng chẳng có chính sách miễn làm bài tập chỉ vì bị cuốn vào hỗn loạn, ngay cả loại Beta như cậu cũng không ngoại lệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)