Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Sợ Mình Sẽ Mất Em Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Cả lớp đều nói chắc là do Lâm Sở Dật chuyển đi nên An Hân mới chăm học như vậy. Lời đồn có vẻ không logic lắm, nhưng cũng chẳng quan trọng. Dù sao thì nguyên nhân mọi chuyện cũng là do Lâm Sở Dật. Không lâu sau, An Hân đã quên mất Lâm Sở Dật là ai, chỉ nhớ cái hộp bút bị dẫm bẹp và cậu bạn đứng bên cạnh sợ chết khiếp.

Lý do An Hân miệt mài học tập là vì mẹ cô hứa nếu cô lọt vào top 10 của khối, sẽ cho cô đi du lịch. Với An Hân, "du lịch" là một từ rất mới mẻ và "thời thượng", lại còn được đến những thành phố chưa từng nghe tên, sức hấp dẫn càng lớn hơn với một cô bé mười mấy năm chưa từng đi đâu xa.

Thấy An Hân im lặng, Đồng Kiệt nói tiếp: "Trong lớp, tôi gọi cậu mà cậu chẳng thèm để ý, cậu có biết làm vậy tôi mất mặt lắm không?" Nói rồi cậu lấy khuỷu tay quẹt mũi, định chùi vào áo. An Hân thấy vậy, mặt mày méo xệch, vội lấy khăn giấy trong cặp đưa cho cậu.

Nhiều lần, hình như có người gọi cô, nhưng cô cũng không để ý lắm. An Hân chỉ vào cái cây không biết tên sau lưng cậu, hỏi: "Vậy… chuyện này là sao?"

Đồng Kiệt cười hề hề hai tiếng, nước mũi lại chảy ra. An Hân đưa cả gói khăn giấy cho cậu.

Đồng Kiệt tự nhiên nhận lấy, rồi gian xảo nói: "Cậu không thấy như vậy rất oai phong à?" Nghe xong, khóe miệng An Hân giật giật. Đứa nhóc này chắc xem phim kiếm hiệp nhiều quá, đầu óc không bình thường!

Hôm ấy, An Hân đang vùi đầu vào đống bài tập. Bỗng nhiên, có người chạy đến nói em trai cô bị đánh. An Hân ngơ ngác, em trai? Em trai cô là ai? Mẹ cô có sinh em trai cho cô lúc nào không nhỉ? Cô nhất thời không nhớ ra. Trong lúc mơ màng, cô bị người ta kéo chạy ra ngoài.

Một đám người vây quanh hai cậu nhóc đang giằng co, một trong số đó chính là Đồng Kiệt, người được gọi là em trai cô. Thấy An Hân đến, mọi người dạt ra nhường đường. An Hân nhìn hai cậu bé, hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Thấy An Hân đến, Đồng Kiệt càng vênh váo tự đắc, còn cậu bé kia thì mếu máo: "Tại cậu ta hết." Vừa nói vừa chỉ vào Đồng Kiệt rồi òa khóc.

Lúc này Đồng Kiệt cũng luống cuống, vội vàng lấy hết xoài trong áo ra đưa cho cậu bé kia. Thì ra, cậu bé kia thấy xoài ở góc vườn chín mọng, định trèo lên hái vài quả. Đồng Kiệt đang đi loanh quanh dưới gốc cây, thấy có người trên cây liền thấy thú vị, cũng trèo lên theo.

Đồng Kiệt lắc cây vài cái, thấy vui liền lắc tiếp. Lắc một hồi, cậu bé đang hái xoài bị rơi xuống, Đồng Kiệt liền tiện tay hái mấy quả to nhất bỏ túi. Thế là thành ra trò hề này.

An Hân kéo Đồng Kiệt ra một góc, nói nhỏ: "Mau dọn dẹp đống lộn xộn này đi, nếu để thầy cô biết thì cậu toi đời."

Đồng Kiệt tươi cười chạy đến, ngồi xổm xuống nhét xoài vào túi áo rộng thùng thình của cậu bé kia. An Hân bảo mọi người giải tán rồi liếc Đồng Kiệt một cái, quay về lớp.

Không lâu sau, Đồng Kiệt cũng quay lại lớp. An Hân gọi cậu lại, nói: "Sau này đánh nhau đừng có lôi tôi vào."

Đồng Kiệt gật đầu lia lịa đồng ý, nhưng sau vụ này, chắc cả trường chẳng ai không biết cậu học sinh mới Đồng Kiệt là em trai An Hân. Còn chuyện tại sao hai chị em lại khác họ, thì câu chuyện được thêu dệt đủ để viết thành mấy cuốn sách.

Đồng Kiệt đuổi bạn ngồi trước An Hân đi rồi tự nhiên ngồi xuống, chắp tay nghiêm túc nói: "Đa tạ đại lão có ân cứu mạng! Tôi thấy chúng ta rất xứng đôi, hay là kết bái đi!"

An Hân đang uống nước phun thẳng vào mặt cậu ta. Đồng Kiệt quệt mặt, chẳng những không giận mà còn phấn khích: "Cậu kích động vậy, chắc là đã có ý này từ trước rồi nhỉ? Tôi biết mà! Vậy tôi về chuẩn bị đây." Nói rồi như một cơn gió, cậu ta chạy biến mất. An Hân ngơ ngác nhìn theo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc