Cậu bé ngơ ngác: "Củ cải? Là sao?" An Hân hơi lúng túng, ho khan một tiếng: "Ờ, cái đó… Cậu tên gì?"
Cậu bé ngẩng đầu, tự tin giới thiệu: "Tôi là Đồng Kiệt, Đồng của Đồng Kiệt, Kiệt của Đồng Kiệt. Mọi người nói cậu giỏi lắm, tôi muốn chơi với cậu." Từ đó, "củ cải" chiếm chỗ Lâm Sở Dật có tên là Đồng Kiệt.
Thấy An Hân im lặng, Đồng Kiệt nói tiếp: "Trong lớp, tôi gọi cậu mà cậu chẳng thèm để ý, cậu có biết làm vậy tôi mất mặt lắm không?" Nói rồi cậu lấy khuỷu tay quẹt mũi, định chùi vào áo. An Hân thấy vậy, mặt mày méo xệch, vội lấy khăn giấy trong cặp đưa cho cậu.
Nhiều lần, hình như có người gọi cô, nhưng cô cũng không để ý lắm. An Hân chỉ vào cái cây không biết tên sau lưng cậu, hỏi: "Vậy… chuyện này là sao?"
Đồng Kiệt cười hề hề hai tiếng, nước mũi lại chảy ra. An Hân đưa cả gói khăn giấy cho cậu.
Đồng Kiệt tự nhiên nhận lấy, rồi gian xảo nói: "Cậu không thấy như vậy rất oai phong à?" Nghe xong, khóe miệng An Hân giật giật. Đứa nhóc này chắc xem phim kiếm hiệp nhiều quá, đầu óc không bình thường!
Hôm ấy, An Hân đang vùi đầu vào đống bài tập. Bỗng nhiên, có người chạy đến nói em trai cô bị đánh. An Hân ngơ ngác, em trai? Em trai cô là ai? Mẹ cô có sinh em trai cho cô lúc nào không nhỉ? Cô nhất thời không nhớ ra. Trong lúc mơ màng, cô bị người ta kéo chạy ra ngoài.
Một đám người vây quanh hai cậu nhóc đang giằng co, một trong số đó chính là Đồng Kiệt, người được gọi là em trai cô. Thấy An Hân đến, mọi người dạt ra nhường đường. An Hân nhìn hai cậu bé, hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Thấy An Hân đến, Đồng Kiệt càng vênh váo tự đắc, còn cậu bé kia thì mếu máo: "Tại cậu ta hết." Vừa nói vừa chỉ vào Đồng Kiệt rồi òa khóc.
Lúc này Đồng Kiệt cũng luống cuống, vội vàng lấy hết xoài trong áo ra đưa cho cậu bé kia. Thì ra, cậu bé kia thấy xoài ở góc vườn chín mọng, định trèo lên hái vài quả. Đồng Kiệt đang đi loanh quanh dưới gốc cây, thấy có người trên cây liền thấy thú vị, cũng trèo lên theo.
Đồng Kiệt lắc cây vài cái, thấy vui liền lắc tiếp. Lắc một hồi, cậu bé đang hái xoài bị rơi xuống, Đồng Kiệt liền tiện tay hái mấy quả to nhất bỏ túi. Thế là thành ra trò hề này.
An Hân kéo Đồng Kiệt ra một góc, nói nhỏ: "Mau dọn dẹp đống lộn xộn này đi, nếu để thầy cô biết thì cậu toi đời."
Đồng Kiệt tươi cười chạy đến, ngồi xổm xuống nhét xoài vào túi áo rộng thùng thình của cậu bé kia. An Hân bảo mọi người giải tán rồi liếc Đồng Kiệt một cái, quay về lớp.
Không lâu sau, Đồng Kiệt cũng quay lại lớp. An Hân gọi cậu lại, nói: "Sau này đánh nhau đừng có lôi tôi vào."
Đồng Kiệt gật đầu lia lịa đồng ý, nhưng sau vụ này, chắc cả trường chẳng ai không biết cậu học sinh mới Đồng Kiệt là em trai An Hân. Còn chuyện tại sao hai chị em lại khác họ, thì câu chuyện được thêu dệt đủ để viết thành mấy cuốn sách.
Đồng Kiệt đuổi bạn ngồi trước An Hân đi rồi tự nhiên ngồi xuống, chắp tay nghiêm túc nói: "Đa tạ đại lão có ân cứu mạng! Tôi thấy chúng ta rất xứng đôi, hay là kết bái đi!"
An Hân đang uống nước phun thẳng vào mặt cậu ta. Đồng Kiệt quệt mặt, chẳng những không giận mà còn phấn khích: "Cậu kích động vậy, chắc là đã có ý này từ trước rồi nhỉ? Tôi biết mà! Vậy tôi về chuẩn bị đây." Nói rồi như một cơn gió, cậu ta chạy biến mất. An Hân ngơ ngác nhìn theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
