Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Sợ Mình Sẽ Mất Em Chương 25:

Cài Đặt

Chương 25:

Nói rồi, bà lại nhìn anh từ trên xuống dưới, cố gắng tìm kiếm dấu son, tóc dài hay thứ gì đó tương tự.

Cuối cùng, lại thất vọng.

Thấy vợ không có chuyện gì, Lâm Sở Dật vừa ngân nga vừa lên lầu.

Lâm lão gia hừ một tiếng, nói:

“Đã lớn rồi mà chẳng biết điềm đạm là gì!”

Mẹ kế của anh lại bênh vực:

“Ở nhà nó chỉ là con trai của chúng ta thôi, cần gì phải nghiêm túc quá! Như vậy mới đáng yêu biết bao.”

Lâm lão gia lại hừ một tiếng:

“Chẳng phải do bà từ nhỏ đã nuông chiều nó sao, đúng là con hư tại mẹ!”

Mẹ kế bĩu môi, không nói gì.

Con trai bà tốt biết bao nhiêu, lão gia ngoài miệng thì trách móc thế thôi, chứ trong lòng vẫn luôn tự hào.

Bà chỉ nhìn thấu mà không nói ra.

An Hân nằm trên giường, xoa bóp cái cổ đang đau nhức.

Mọi chuyện tối qua diễn ra quá kỳ lạ, cô lại ngủ quên ngay trong vòng tay người ta, thật ngại không chịu nổi.

Tiếng thông báo WeChat vang lên, là tin nhắn của Lâm Sở Dật:

Xoa cổ nhẹ nhàng thôi, xoay cũng nhẹ thôi nhé, không thì dễ bị bong gân lắm. Nghỉ ngơi thêm chút nữa đi! Tối qua chắc chắn em ngủ không ngon giấc.

An Hân cười khổ.

Cô e là mình ngủ ngon quá rồi thì đúng hơn.

Tư thế khó chịu thế mà ngủ thẳng cả đêm, chính cô cũng hơi nể phục bản thân.

Nhưng chỉ trả lời:

Ừm, anh cũng vậy.

Từ hôm đó, trưa nào Lâm Sở Dật cũng đến tìm An Hân ăn cơm.

Đồng Kiệt đương nhiên rất biết điều, tự giác tránh mặt, chỉ lén lút trách An Hân trọng sắc khinh bạn.

An Hân dần dần quen với sự có mặt của Lâm Sở Dật, thậm chí bắt đầu mê mẩn anh.

Cô nhắn tin cho anh, chỉ cần anh hơi lâu không trả lời, cô đã bắt đầu nghĩ không biết có phải mình dùng từ nào không đúng, làm anh không vui hay không.

Là cô quá thiếu cảm giác an toàn, hay đã chìm đắm đến mức này rồi?

Đối diện với bản thân như vậy, cô không biết nên vui hay nên sợ.

Mọi người trong công ty đã ra ngoài ăn trưa hết.

Lâm Sở Dật đáng lẽ đợi cô dưới lầu để cùng đi ăn, nhưng hôm nay lại không liên lạc.

Cô có hơi giận, ngồi trong văn phòng, lặng lẽ xoay cây bút trên tay, ánh mắt trống rỗng.

Không biết bao lâu sau, trợ lý gõ cửa, mang hộp cơm đến đặt trước mặt cô, cười nói:

“Nhận chỉ thị từ người bí ẩn, đây toàn là món chị thích. Đây là canh lê tuyết yến, người bí ẩn còn dặn kỹ, nói giúp thanh nhiệt.”

An Hân cười, nói:

“Không bí ẩn bằng cậu đâu.”

Nhìn món ăn trước mặt, tâm trạng cô mới khá lên được chút ít.

Lúc này, Lâm Sở Dật cũng nhắn tin lại:

Công ty có việc đột xuất, anh không đi được.

An Hân trả lời rất rộng lượng:

Không sao, anh cứ bận việc của anh đi.

Trong nhóm bạn tiểu học, không biết ai khởi xướng nói tổ chức họp lớp, lập tức được hưởng ứng nhiệt liệt.

Dù rộn ràng là vậy, nhưng số người thực sự tham gia lại không nhiều.

Địa điểm cuối cùng được chọn là bãi biển thành phố Y, danh sách cuối cùng chỉ vỏn vẹn mười mấy người.

Lâm Sở Dật, An Hân, Đồng Kiệt đã chiếm ba suất.

Dù Lâm Sở Dật không học cùng lớp họ, nhưng lại quen biết không ít người trong nhóm, nên cũng được mời.

Đồng Kiệt và An Hân đã đến nơi từ tối hôm trước, còn Lâm Sở Dật vì công ty có việc đột xuất nên đến hôm sau. An Hân mang dép xỏ ngón, tay ôm quả dừa, thong thả bước trên bãi cát cùng Đồng Kiệt, để lại sau lưng những dấu chân in đậm in nhạt. Cô nhấp một ngụm nước dừa, ngắm nhìn những con sóng xô bờ miên man bất tận.

"Hình như là rất lâu rồi!"

Lần đầu tiên họ đến, nơi này còn là một bãi biển hoang sơ, mấy năm nay mới dần dần phát triển thành khu du lịch.

An Hân cười tươi, mắt cong cong:

"Đồng Kiệt, cậu còn nhớ cái chuyện ngốc nghếch cậu làm ở đây không?"

Đồng Kiệt trợn mắt, bực bội nói:

"Xin hỏi, hồi bé chuyện nào tôi làm mà trong mắt cậu không phải là ngốc nghếch?"

An Hân sặc nước, câu này của cậu ta đúng là trúng phóc. Cô ngại ngùng, khẽ hỏi:

"Vậy cậu có muốn nếm thử nước biển một lần nữa, rồi để tôi đoán xem nó có vị gì không?"

"Nhạt nhẽo."

Đồng Kiệt khinh khỉnh nói. Phải, nhạt nhẽo đến mức An Hân phải lôi chuyện cũ ra để trêu chọc Đồng Kiệt cho đỡ buồn.

An Hân lại nói:

"Biết nhạt nhẽo sao không dẫn Tiểu Mộc theo?"

Chỉ nghe cậu ta đáp:

"Người ta bận rộn, nào rảnh rỗi như chúng ta!"

An Hân đột nhiên ngắt lời:

"Này, tôi chỉ là bận rộn mà tranh thủ chút thời gian thôi. Thật sự rảnh rỗi là cậu đấy, nhân tiện nói luôn, doanh số nhóm cậu đang giảm, mau nghĩ cách đi!"

Trong lòng Đồng Kiệt thầm nghĩ, nhanh vậy đã biến thành Chu Bát Bì rồi. Nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười, cung kính cúi đầu:

"Vâng, An tổng!"

An Hân đang định nói gì đó thì một giọng nói vang lên:

"Hai người lượn lờ ở đây làm gì thế? Bên kia đã chuẩn bị xong lò nướng rồi, mau qua đi!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc