Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Hân xua tay: "Không cần phiền đâu, em sống ngay trong khu này." Cô chỉ về phía tòa nhà cao tầng ven đường. Sở Dật thở dài, cười khổ: "Em như thế này, khiến anh thấy mình thật vô dụng. Em có thể cho anh cơ hội làm điều gì đó cho em được không?"
Vốn luôn lấy việc không làm phiền người khác làm tôn chỉ, An Hân nào hay nghĩ đến những điều này. Có lẽ từ nhỏ đã quen tự lập, ngay cả những việc được coi là của đàn ông như thay bình gas, bình nước, bóng đèn, cô chưa bao giờ phiền đến ai, có thể nói là mạnh mẽ vô cùng. Chắc đây cũng là lý do Đồng Kiệt nói cô nam tính! Có lẽ chính vì vậy, hiếm có người đàn ông nào bước vào được cuộc sống của cô.
An Hân ngước nhìn trời, rồi nhìn anh: "Vậy cũng được! Anh cầm hoa giúp em nhé, em không thích cầm đồ khi đi bộ." Sở Dật mừng rỡ đón lấy bó hoa, định nắm tay cô nhưng lại bị cô rút ra. Anh chỉ đành có chút hụt hẫng bước theo cô vào khu nhà. Đến dưới tòa nhà của cô, anh lại đưa hoa cho cô, nhìn cô bước vào thang máy rồi mới quay người rời đi.
Một khi đã muốn thử đón nhận Sở Dật, An Hân không còn tìm cách né tránh anh nữa. Anh rủ cô đi chơi, thỉnh thoảng cô cũng nhận lời. Vì cô đã nói rõ yêu cầu của mình, anh không còn gửi đồ đến văn phòng nữa. Thế là, trong công ty lại rộ lên tin đồn tổng giám đốc An của họ lại lạnh lùng chà đạp trái tim của chàng trai nào đó, kèm theo những tiếng thở dài thương cảm.
Nắng như đổ lửa, tiếng ve rền rĩ, mùa hè phương Nam thực sự đã đến. An Hân một mình dạo bước trong trung tâm thương mại, chọn cho mình vài bộ đồ mùa hè, thấy thời gian còn sớm. Nghĩ đến việc da dẻ đã lâu không được chăm sóc, cô liền ghé vào một tiệm spa bên cạnh. Các nhân viên nhiệt tình chào đón, hỏi cô muốn làm dịch vụ gì. An Hân để họ tư vấn dựa theo loại da của mình. Một liệu trình không phải đắt nhất nhưng cũng không hề rẻ, An Hân thấy khá phù hợp nên đồng ý.
Bàn tay mềm mại của nhân viên khiến An Hân vô cùng thoải mái. Đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, cô nghe thấy giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai:
“Chị ít khi chăm sóc da mặt nhỉ? Nhiều tế bào chết quá.”
An Hân chẳng buồn mở miệng, chỉ khẽ “ừm” một tiếng, mắt vẫn nhắm nghiền.
“Lỗ chân lông của chị hơi to đấy, phải chú ý cấp ẩm thường xuyên nhé! Chị đến đúng lúc lắm, tiệm em đang kỷ niệm một năm thành lập, có chương trình khuyến mãi cho liệu trình này. Nếu chị làm thẻ thành viên, mua mười lần sẽ được tặng hai lần ạ.” Cô nhân viên thao thao bất tuyệt.
An Hân vẫn nhắm mắt:
An Hân chỉ cảm thấy đầu ong ong, những lời sau đó cô chẳng nghe rõ nữa.
Ghét cay ghét đắng kiểu chào mời này, An Hân rất muốn nổi đóa nhưng phép lịch sự không cho phép. Cô chỉ nhẹ nhàng:
“Cô ơi, bây giờ tôi muốn nghỉ ngơi một chút. Chuyện làm thẻ, mình nói sau được không?”
Cô nhân viên đáp “vâng” rồi im bặt. Nhưng cảm giác thư thái ban đầu đã biến mất, An Hân chưa làm xong liệu trình đã bảo nhân viên rửa mặt giúp, tự trang điểm nhẹ rồi rời đi.
Định bụng đi thư giãn, cuối cùng lại chuốc bực vào người, An Hân cảm thấy thật bất lực. Đang phân vân có nên tiếp tục dạo chơi hay về nhà thì điện thoại của Đồng Kiệt gọi đến, hỏi cô đang ở đâu. An Hân nói đang ở trung tâm thương mại.
Đồng Kiệt bảo:
“Cậu đừng dạo nữa, đến nhà tôi chơi.”
An Hân cảnh giác:
“Kêu tôi đến làm bóng đèn à? Hay là ăn cơm chó?”
Đồng Kiệt lập tức đáp:
“Nói gì vậy, giờ cơm chó đắt lắm, tôi đâu có hào phóng thế. Còn chuyện bóng đèn ấy hả, hôm nay không có đâu. Thôi, đến nhanh lên! Mọi người đang đợi đấy!”
“Mọi người?”
“Mọi người là ai?”
An Hân hỏi có cần mang gì theo không, Đồng Kiệt bảo:
“Chỉ cần mang người cậu đến là được.”
An Hân không quen đến nhà người khác tay không, dù đó là Đồng Kiệt. Vậy nên, cô ghé siêu thị mua một túi lớn nước ngọt và một túi lớn hoa quả rồi mới lái xe đến nhà Đồng Kiệt. An Hân đứng trước cửa, đặt hai túi đồ xuống đất, thở hổn hển gõ cửa. Người ra mở cửa lại là Lâm Sở Dật, quả nhiên là “mọi người”!
Lâm Sở Dật nhìn cô, rồi nhìn xuống hai túi đồ ước chừng nặng bằng hai phần ba trọng lượng cơ thể cô, nhíu mày xót xa:
“Em cứ thế mà vác lên à?”
Vừa thở dốc vừa quạt tay, An Hân nói:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
