Hôm nay, An Hân cho phép mình tan làm sớm. Đồng Kiệt lẻn lên xe An Hân, nói xe của mình bị Tiểu Mộc lấy đi mất, nhờ An Hân cho đi nhờ một đoạn. Đồng Kiệt bỗng nhiên nói với cô: "Này, An tiểu Hân, cậu có cần phải thế không? Chỉ vì muốn tránh mặt một người theo đuổi mà ngày nào cũng hành hạ bản thân mệt mỏi thế?"
An Hân ậm ờ: "Có sao? Thật sự là vẫn còn khá nhiều việc phải làm mà!" Đồng Kiệt vạch trần: "Việc gì cậu cũng làm hết, vậy còn cần bọn tôi làm gì nữa! Thôi đi, bình thường ra vẻ thông minh lắm mà, hễ gặp chuyện tình cảm là biến thành ngốc, nói cậu ngốc tôi còn thấy mình đang sỉ nhục người ngốc."
An Hân chán nản dừng xe bên đường: "Haiz, tôi thấy mình thật khó khăn, thật rối bời." Đồng Kiệt xoa xoa cái bụng đang réo ầm ĩ, nói với vẻ bực bội: "Chị gái, chúng ta có thể vừa ăn vừa nói chuyện được không?"
An Hân tìm đại một quán ăn ven đường, rồi cùng Đồng Kiệt bước vào. Cô vẫn giữ vẻ mặt ủ rũ: "Tôi nghĩ tôi bị thiếu hụt bẩm sinh khả năng ứng phó với chuyện tình cảm, nói đơn giản là tôi không biết cách yêu đương. Đồng Kiệt, cậu nói tôi phải làm sao bây giờ?"
"Cứ thuận theo tự nhiên thôi! Có thể đi đến đâu với anh ấy thì cứ để ông trời sắp đặt." An Hân thở dài. Đồng Kiệt tiếp lời: "Đừng vội, cứ dây dưa với anh ta đã. Đừng đồng ý nhanh quá, đàn ông chẳng có đứa nào tốt đẹp cả!" An Hân vừa uống nước, nghe câu này liền bị sặc, ho sù sụ một hồi, rồi mới khen: "Cậu dám mắng cả đồng loại, còn tự vơ mình vào nữa, can đảm thật đấy!"
An Hân nói tiếp: "Tôi cứ tưởng cậu sẽ bán nước cầu vinh đến tận cùng cơ, sao lại đột ngột tỉnh ngộ thế?" Đồng Kiệt nghiêm giọng: "Tôi chỉ là nằm vùng, do thám quân tình thôi." An Hân cười khẩy, nâng ly: "Vậy thì chúc mừng chiến sĩ nằm vùng." Đồng Kiệt cụng ly với cô, bỗng chợt nhận ra món ăn vẫn chưa được dọn lên, bèn gọi phục vụ giục.
An Hân đưa Đồng Kiệt đến cổng khu chung cư rồi mới lái xe về nhà.
Thấy còn sớm, An Hân ra ngoài đi dạo. Cô thấy một người đang dựa vào xe, ngắm nhìn khu chung cư nhà mình. Bóng dáng quen thuộc ấy, chẳng phải là Lâm Sở Dật đã lâu không gặp sao? Cô tiến đến chào: "Này, Lâm Sở Dật. Sao anh lại ở đây?" Lâm Sở Dật quay lại, thấy là cô, ánh mắt tràn ngập niềm vui: "Hôm nay em không bận à?"
An Hân mỉm cười: "Vẫn bận, nhưng cũng phải cho mình thời gian nghỉ ngơi chứ! Vừa ăn tối với Đồng Kiệt xong, anh ăn chưa?" Lâm Sở Dật bước theo cô: "Anh chưa đói, vừa bàn xong việc đi ngang qua đây. Thấy cảnh đẹp nên dừng lại ngắm, không ngờ lại gặp em ở đây." Chỉ là anh bất ngờ về thời gian, giờ này lẽ ra cô phải tăng ca như mấy hôm trước chứ? Hay là, cô không định trốn tránh anh nữa? Nghĩ đến đây, tim anh đập nhanh hơn. Khóe môi anh khẽ cong lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)