"Tớ nghe nói, hai người đó lại đến gây sự à? Bọn họ đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, nếu tớ có mặt ở đó, nhất định sẽ cho bọn họ một trận!". Đồng Kiệt tức giận nói, rồi lại an ủi: "Những lời bọn họ nói, những việc bọn họ làm, cậu đừng để tâm!".
An Hân thở dài: "Tớ biết! Dưới tay bọn họ, tớ đã chết một lần rồi! Đối với tớ, bọn họ còn không bằng người dưng, sao tớ phải để tâm chứ! Haiz, nói cho cùng cũng chỉ tại tớ, mắt nhìn người kém!".
"Cậu cũng đừng nói vậy, yêu đương chia tay là chuyện thường tình! Nếu cô ta không ỷ vào việc mình là con gái thị trưởng, thì đâu có những chuyện sau này! Mà thôi, ông trời có mắt, cô ta cũng chẳng vênh váo được bao lâu! Chỉ là cậu lại vô duyên vô cớ bị thương!". Đồng Kiệt thở dài, nhớ lại những chuyện không vui trước kia.
"Lúc đó tớ bị đánh đến bầm dập, bị nhốt lại! Tớ đã chuẩn bị tinh thần đi gặp Diêm Vương rồi, kết quả, cậu lại đến! Nói ra thì, cậu chính là ân nhân cứu mạng của tớ đấy!". An Hân vừa nói vừa cười khổ. Nói ra thì, nửa đời người của cô cũng có vài đoạn bi kịch thật đấy.
An Hân bỗng cười nói: "Người ta hay nói anh hùng cứu mỹ nhân mà? Cậu xen vào làm gì, nếu cậu không xuất hiện, biết đâu anh hùng của tớ sẽ cưỡi mây ngũ sắc đến cứu tớ thì sao! Từ đó, chúng tớ sẽ sống hạnh phúc bên nhau".
Nghe giọng cô đã thoải mái hơn, Đồng Kiệt cũng nhẹ nhõm phần nào: "Tớ nói cậu đúng là đồ không biết điều, biết vậy tớ để cậu ở đó luôn, kêu trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay!".
"Muộn rồi, bây giờ cậu mới biết mình cứu được một con sói mắt trắng à!". An Hân cười hì hì.
.....
Đồng Kiệt đề nghị đi uống vài ly, An Hân từ chối. Số ít năng lượng tích cực còn sót lại trong người cô đã cạn kiệt. Hôm nay gặp quá nhiều chuyện bực mình, cô cần phải điều chỉnh lại bản thân.
Hít sâu, một hơi, hai hơi, ba hơi... không biết bao nhiêu hơi, tâm trạng mới dịu lại một chút.
Mở tủ quần áo, An Hân lấy vài bộ đồ thường mặc. Lái xe về nhà bố mẹ giữa đêm khuya. Đường đi thuận lợi như dự đoán, nhưng khi về đến nhà cũng đã là rạng sáng.
Vạn vật yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Trăng sáng vằng vặc treo giữa trời, muôn ngàn vì sao cũng không chịu kém cạnh mà thi nhau tỏa sáng, quả là một đêm lý tưởng để ngắm sao.
Cô nhớ hồi nhỏ Đồng Kiệt rất thích nghiên cứu mấy thứ này, còn làm bản thân trở nên thần thần bí bí. Hồi bé thật đơn thuần, vui thì thật sự vui, buồn cũng thật sự buồn. Nghĩ lại, nếu tuổi thơ không có Đồng Kiệt sẽ thế nào nhỉ? Không tưởng tượng ra được, bởi tuổi thơ không có Đồng Kiệt thật xa lạ.
An Hân nằm trên chiếc ghế xích đu ngoài sân, ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Chòm sao Bắc Đẩu nối lại trông thật sự giống một cái muỗng. Cô lấy điện thoại ra tìm kiếm chòm sao Sư Tử của mình, đối chiếu với những vì sao trên trời, cho đến khi sao Hôm mọc ở phía đông, cô vẫn không tìm thấy chòm sao Sư Tử ở đâu. Mà bản thân cô lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Trong giấc mơ, cô cảm thấy bị thứ gì đó đè lên người, khó thở, lại như đang chạy trên sa mạc, rất khát, rất nắng, rất nóng. An Hân vùng vẫy yếu ớt, lẩm bẩm trong cơn mê. Lúc này, có người đến sờ trán cô: "Nóng quá, chắc là bị sốt rồi?". An Hân như nghe thấy giọng mẹ, cố gắng mở mắt nhưng vô ích.
Nhưng, An Hân bây giờ đến nói chuyện cũng không có sức, huống chi là an ủi họ. Chỉ cầu mong trước khi cô khỏe lại, cái miệng rộng của Đồng Kiệt đừng nói linh tinh là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



