Về đến nhà, An Hân đã kiệt sức. Dấu tay trên mặt đã mờ đi nhiều, thay vào đó là vết bầm tím. An Hân cười khổ, người phụ nữ kia ra tay thật độc ác, như muốn lấy mạng cô vậy.
An Hân xả đầy bồn tắm, rải cánh hoa hồng, chuẩn bị tắm cho thoải mái. Chưa bao giờ cô thấy tồi tệ như hôm nay, nhưng cô không thể vì lỗi lầm của người khác mà bạc đãi bản thân.
Sáng sớm, An Hân nhận được tin nhắn của Đồng Kiệt, nói đã mua bữa sáng cho cô, bảo cô đến công ty ăn. An Hân biết cậu ta vẫn áy náy chuyện hôm qua, nên nhắn lại: Tốt nhất là bao tháng.
Bên kia nhanh chóng trả lời: Được rồi. Kèm theo một biểu tượng mặt cười to tướng.
Đến công ty, không ít người nhìn cô. Trên bàn làm việc của cô quả nhiên có một hộp đồ ăn sáng, bên cạnh còn có tờ giấy ghi chú: Nương nương, xin mời dùng chậm. An Hân nhìn thấy, mỉm cười.
Buổi chiều, lễ tân gõ cửa phòng An Hân, nói bảo vệ dưới lầu có việc tìm cô. An Hân thắc mắc đi theo. Bảo vệ tìm cô làm gì?
Gặp An Hân, bảo vệ mới nói, có một người phụ nữ đang quỳ dưới lầu, nói muốn gặp cô, bảo vệ khuyên thế nào cũng không chịu đi, cũng không chịu nhúc nhích. Bất đắc dĩ mới lên tìm cô.
An Hân thở dài: Sao năm nào cũng gặp xui xẻo thế này!
Lại chuyện gì nữa đây? Có lẽ phải đi chùa cầu may thôi. An Hân vừa nghĩ vừa bước vào thang máy.
Người phụ nữ quỳ dưới lầu, cô không quen lắm. Nhưng rất nhiều người biết cô ta - con gái cựu thị trưởng. An Hân hoàn toàn không hiểu ý đồ của cô ta là gì, chuyện gì ghê gớm lắm mới phải làm vậy? An Hân bước đến, người phụ nữ thấy cô, miệng mấp máy, như khó nói, cuối cùng vẫn không thốt ra lời. An Hân lại gần bảo cô ta đứng dậy nói chuyện, nhưng cô ta vẫn cứ quỳ. Một lúc lâu vẫn không nói gì, người vây xem càng lúc càng đông.
An Hân thấy hết kiên nhẫn, quay người định đi. Người phụ nữ thấy cô đứng dậy cũng hoảng hốt, vội nắm lấy vạt áo cô, giọng khàn đặc: "Tôi trả anh ấy lại cho cô, con trai tôi cũng cho cô, cô chữa bệnh cho nó được không?"
An Hân thật sự không muốn dây dưa ở đây nữa, bèn định cởi áo khoác ra. Thấy vậy, người phụ nữ lại túm lấy ống quần cô. An Hân tức đến bật cười. "Thật lòng mà nói, tôi không hiểu sao cô lại có mặt mũi đến đây làm trò hề này. Ngày đó, cô thích anh ta, anh ta cũng đi theo cô. Được, là tôi mù quáng, vậy tôi chúc hai người đầu bạc răng long, được chưa? Hai người cãi nhau, cô còn tìm đến tôi làm gì?" An Hân sờ lên vết sẹo đã lành trên tay.
Người phụ nữ lúc này đã buông tay, ngồi thụp xuống đất, ngây dại nhìn An Hân, nước mắt không ngừng rơi. An Hân ngồi xổm xuống bên cạnh cô ta, nhìn cô ta một cách lạnh nhạt, nói: "Tôi nói cho cô biết, vu khống cũng là phạm tội. Nếu không muốn vào đó ngồi tù với ông bố thị trưởng của cô thì tôi khuyên cô tốt nhất đừng nói lung tung."
An Hân đứng dậy, nhìn người đàn ông đang đi tới, chỉ vào anh ta nói: "Anh, đưa người phụ nữ của anh đi. Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, thấy ghê tởm."
An Hân không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, càng không muốn nhìn thấy hai người đã và đang làm tổn thương cô. Cô cứ nghĩ hai người này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa, nhưng cảnh tượng hôm nay, cô thực sự chưa bao giờ nghĩ sẽ xảy ra.
Người đàn ông nhìn An Hân ngơ ngác, rồi nói với cô: "Xin lỗi!" Sau đó kéo người phụ nữ vẫn đang quỳ trên đất: "Dậy đi, chưa đủ mất mặt hay sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)

Tình yêu của người trưởng thành đôi khi cũng có nhiều khác biệt :#/ Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ