Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Sợ Mình Sẽ Mất Em Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

Đêm mưa, tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ. An Hân giật mình tỉnh giấc, ngồi dậy chống hai tay lên đầu, miết miết hai thái dương như muốn xoa nát đoạn ký ức dai dẳng kia, nghiền nát nó thành tro bụi, vùi sâu vào quá khứ, vào giấc mơ. Cô bực bội nghĩ, bao nhiêu năm trôi qua rồi, vẫn cứ ác mộng triền miên. Rốt cuộc là do cô chưa đủ mạnh mẽ, hay là do những gì đã trải qua quá kinh khủng, để lại vết sẹo quá sâu đậm trong lòng?

An Hân vuốt nhẹ vết thương đã lành lặn trên tay, hất mái tóc rối bù, nằm sấp trên giường như xác chết. Cô cứ thế nhìn chằm chằm lên trần nhà, cho đến khi bình minh ló dạng.

Người sống sờ sờ, chẳng lẽ lại chết trong mơ?

Sáng sớm, Đồng Kiệt quay lại công ty lấy tài liệu, vừa nhìn thấy An Hân, anh giật nảy mình như gặp ma. "Này, cuối cùng cậu cũng nhớ ra phải trang điểm rồi à! Nhưng mà, ban ngày ban mặt, cậu hoá trang Halloween định dọa ai đấy?"

An Hân lấy tay che khuôn mặt trắng bệch, nghiến răng gằn ra một chữ: "Cút". Cô mệt mỏi cả sáng rồi, giờ không muốn đôi co với anh ta!

Đồng Kiệt bĩu môi, nửa đêm gọi điện cho anh, nhờ anh hôm nay đi gặp khách hàng, ít ra cũng phải có thái độ cầu xin chứ. "Cậu nhờ vả tôi, không phải nên đối xử với tôi tốt hơn một chút sao? Ít nhất là duy trì đến khi tôi hoàn thành nhiệm vụ chứ. Cậu không sợ tôi phá đám à?"

An Hân hé một mắt, nhìn Đồng Kiệt qua kẽ tay, uể oải nói: "Nếu cậu dám làm gì bất chính với khách hàng của tôi, tôi sẽ mách Lâm tổng, hầm cậu thành nấm đông cô!"

"Hì hì, mách thì mách, tôi sợ nhất là cậu thổi gió bên gối với Lâm tổng." Anh ghé sát vào cô nói, dù giọng nhỏ nhưng cũng đủ để mọi người trong khu vực nghe thấy, kể cả An Hân, kể cả Đồng Kiệt, và cả cô trợ lý đang định gõ cửa.

Đồng Kiệt định nói gì đó để cứu vãn tình hình, nhưng lại thấy có vẻ lấp liếm, nên lủi thủi đi ra ngoài, để lại một khoảng không ngượng ngùng.

An Hân khuấy cốc cà phê vừa pha, liếc nhìn đám người đang bu quanh bàn làm việc bên ngoài. Cô mỉm cười, cái giang hồ nhỏ bé nơi công sở này, ngày nào cũng râm ran những tin tức thật giả lẫn lộn, dù chỉ là chuyện phiếm, cũng đủ để họ, và cả cô, giết thời gian trong những ngày dài lê thê này.

Liếc nhìn tin nhắn vừa nhận được trên điện thoại, An Hân lấy hộp trang điểm ra, sửa sang lại khuôn mặt. Ngắm nghía một hồi thấy không còn đáng sợ nữa, cô mới bước ra khỏi khu vực làm việc. Lâm tổng đã pha trà sẵn, xem ra tâm trạng cũng khá tốt. Từ khi bước chân vào nghề, cô vẫn luôn làm việc dưới trướng người đàn ông này, tuy là quan hệ cấp trên cấp dưới, nhưng An Hân luôn kính trọng ông như bậc thầy.

"Lâm tổng, trà của ngài thơm quá, không biết vị thế nào?" An Hân cười nói.

"Cô đúng là có khẩu phúc đấy, đây là trà tôi mới nhờ bạn bè tìm được." Lâm tổng vừa nói vừa rót trà cho An Hân. "Hợp đồng với công ty Tấn Duệ đến đâu rồi?"

Trên đường ra sân bay, An Hân gọi điện cho Đồng Kiệt. Đúng như dự đoán, anh tắt máy, chắc vẫn còn ở công ty Tấn Duệ. Chuyện định dặn dò anh đành gác lại, cô nghiêng đầu ngủ bù.

Đến thành phố X đã chập tối, ráng chiều hắt lên những tia nắng vàng chói chang. An Hân nheo mắt nhìn thành phố xa lạ, đâu đâu cũng thấy kiến trúc và trang trí cổ kính. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi thở của thành phố này.

Sau khi nhận phòng khách sạn, Đồng Kiệt mới ì ạch gọi điện lại. "An Hân, sao cậu đi mà không nói tiếng nào vậy?"

"Cống hiến cho sếp, đương nhiên là phải khẩn trương rồi. Bên cậu hôm nay thế nào? Tôi chắc phải mất một thời gian mới về được, chuyện công ty Tấn Duệ giao cho cậu đấy." An Hân vừa nói vừa vén mái tóc còn hơi ẩm.

Trong công việc, Đồng Kiệt khá đáng tin cậy, nhưng An Hân vẫn cần nói với anh về những sắp xếp tiếp theo.

"Cậu đúng là trung thành tận tụy. À mà này, hôm nay cậu thiệt lớn rồi đấy, tổng giám đốc mới của Tấn Duệ đẹp trai chín phần như tôi. Nếu cậu ở đó, biết đâu..."

Đồng Kiệt nói xong, cười hề hề một mình. An Hân nghe xong cũng bật cười, "Thôi đi, đừng có vừa tự luyến vừa làm tôi buồn nôn!"

Phải biết hiện tại, soái ca hot nhất là Tiêu Chiến cũng chỉ được tám phần như anh ta, xem ra tổng giám đốc kia đúng là đẹp trai thật.

"An Hân..." Đồng Kiệt đột nhiên gọi tên cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc