Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tổ Ong.
Chúc Ninh đứng trước gương, nhìn vết sẹo trên người mình.
Loại thuốc hồi phục siêu mạnh không thể xóa được sẹo, muốn làm mờ sẹo thì phải mua thuốc thẩm mỹ.
Vì thế vết thương do lưỡi dao chém vẫn còn nguyên trên người cô, Chúc Ninh đưa tay xoa nhẹ vết sẹo trên vai phải.
Thực ra, cô cũng không chắc mình có bị ô nhiễm hay không, lúc trước bộ đồ bảo hộ bị rách khoảng 30 giây, Chúc Ninh đã dán miếng vá rất nhanh, nhưng cũng có thể vật ô nhiễm đã xâm nhập vào người.
Có cần đi kiểm tra không?
Ngày mai đến Trung tâm Dọn dẹp xin một suất kiểm tra sức khỏe?
Nhưng nếu kiểm tra ra là vật ô nhiễm thì phải làm sao? Nửa đời còn lại sẽ phải sống trong cảnh trốn chạy sao?
Chúc Ninh lại nhìn xuống vết sẹo ở bụng dưới, vết này còn đáng sợ hơn, dài khoảng mười phân, sẹo lồi lên, rõ ràng từng bị một loại vũ khí nào đó đâm xuyên qua.
Đến tận bây giờ, cô vẫn chưa hiểu được nguồn gốc của vết sẹo này.
Còn Dược nghiệp Vĩnh Sinh là gì?
Chúc Ninh lên mạng tra cứu Dược nghiệp Vĩnh Sinh, kết quả hiện ra rất nhanh: đây là một công ty sinh học cực kỳ nổi tiếng, kiểm soát hơn một nửa ngành dược của Liên bang.
Tất cả các loại thuốc mà người dân thường dùng, bao gồm cả thuốc hồi phục siêu mạnh mà Chúc Ninh tiêm đều là sản phẩm của họ.
Trên mạng còn có câu nói: chỉ cần là người Liên bang, chắc chắn bạn đã từng trả tiền cho Dược nghiệp Vĩnh Sinh.
Trừ khi cả đời bạn chưa từng ốm đau.
Thông tin về công ty này trên mạng sạch sẽ đến mức khó tin, toàn bộ đều là các video quảng cáo của họ. “Dược nghiệp Vĩnh Sinh, thay đổi gene của bạn, kiến tạo tương lai của bạn.”
Chúc Ninh xem qua mấy video quảng cáo, đến mức thuộc lòng cả câu slogan của họ.
Sở dĩ nói là “sạch sẽ” vì trên toàn bộ mạng lưới không có lấy một bài phê phán nào về công ty này, tìm kiếm ra toàn là lời khen ngợi, không một ai nói thuốc của họ có vấn đề. Nếu không phải Chúc Ninh tận mắt bước ra từ quán lẩu, chứng kiến tác dụng phụ sau khi ông chủ quán lẩu uống thuốc thì suýt nữa cô cũng đã tin rồi.
Sau khi nhiệm vụ kết thúc, hệ thống nhắc nhở cô đã tìm được manh mối then chốt. Manh mối đó không nghi ngờ gì chính là Dược nghiệp Vĩnh Sinh. Người mà nguyên chủ trước đây muốn gặp ở phòng rác, là người của Dược nghiệp Vĩnh Sinh sao?
Nguyên chủ muốn mua thuốc để thay đổi gene lỗi của mình?
Cũng từng tham gia vào kế hoạch thí nghiệm nào đó giống như ông chủ quán lẩu? Nhưng trong nhà Chúc Ninh không có bất kỳ thứ gì liên quan đến Dược nghiệp Vĩnh Sinh, có lẽ nhà đã bị người ta “quét dọn” rồi.
Còn câu nói về tận thế sắp đến kia rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Tại sao nơi cô chết lại xuất hiện câu mà người cá từng nói?
Nhiệm vụ đầu tiên cô nhận được có phải đã bị ai đó sắp đặt sẵn không?
Cảm giác như trước mắt là một tấm lưới lớn, Chúc Ninh bị mắc kẹt ở giữa, tấm lưới càng lúc càng siết chặt, mà Chúc Ninh lại chẳng biết đằng sau tấm lưới này rốt cuộc có bao nhiêu phe phái.
Đinh đinh đinh—
Phó não của cô vang lên, là Lưu Niên Niên.
Trước khi đi, Lưu Niên Niên đã kết bạn với cô, Chúc Ninh còn bảo sau này nếu có việc sẽ tìm cô ấy. Ban đầu cô còn nghĩ Lưu Niên Niên có lẽ không hứng thú, không ngờ cô ấy lại tỏ ra khá quan tâm.
Chúc Ninh làm xong việc liền rời đi, để Lưu Niên Niên một mình đứng trước cửa quán lẩu đợi người nhà.
“Chúc Ninh!” Vừa mở phó não ra, Chúc Ninh đã thấy Lưu Niên Niên gửi cho mình một sticker mặt mèo.
Chúc Ninh: “……”
Người này với Lý Niệm Xuyên đúng là cùng một kiểu.
Chúc Ninh từng tra qua thân phận của Lưu Niên Niên, trong số các gia tộc tài phiệt của Liên bang không có họ Lưu, có lẽ cô ấy dùng tên giả, người ta không muốn nói thì Chúc Ninh cũng không hỏi thêm.
“Cô về đến nhà rồi à?” Chúc Ninh hỏi.
Lưu Niên Niên: “Đúng vậy, rất an toàn! Chỉ là bị người nhà mắng một trận.”
Lưu Niên Niên lại gửi thêm một sticker mèo khóc. Chúc Ninh nghĩ ngợi, tiểu thư nhà giàu trốn ra ngoài không biết đã làm phiền bao nhiêu người, nếu là em gái mình, chắc đã bị treo lên đánh rồi.
Lưu Niên Niên đang nằm trên chiếc giường lớn trong biệt thự, đã thay sang bộ đồ ngủ kiểu công chúa.
Cô ấy đặc biệt quan tâm đến Chúc Ninh, bởi xung quanh cô ấy toàn là những người nịnh bợ, chưa từng gặp ai cùng tuổi mà lại như Chúc Ninh. Một mình vào khu vực ô nhiễm, còn có thể thanh lọc cả khu, thậm chí việc dọn dẹp rác cũng làm luôn, Chúc Ninh chính là thần tượng của cô ấy!
Lưu Niên Niên còn đang nghĩ xem nên nói chuyện với thần tượng thế nào, thì phó não lại sáng lên. Thần tượng... chuyển khoản cho cô ấy 1 triệu tân tệ? Kèm theo ghi chú: Tiền lương của cô.
Lưu Niên Niên xưa nay chỉ có chuyển tiền cho người khác: “?”
Chỉ có một triệu thôi, tuần trước cô ấy vừa mua bộ lễ phục mới đã tốn 5 triệu tân tệ rồi. Nhưng đây dường như là số tiền đầu tiên cô ấy tự kiếm được, lại còn là tiền mồ hôi nước mắt của mình.
Lưu Niên Niên nghĩ một lát: “Cảm ơn sếp?”
Chúc Ninh: “Có cơ hội sẽ hợp tác lần nữa.”
Rất chuyên nghiệp.
Dù bây giờ Chúc Ninh cảm thấy khá xót tiền, nhưng đã đến lúc tính toán thì phải rõ ràng, lần này thu phục bào tử ô nhiễm Lưu Niên Niên cũng góp một nửa công sức.
Cô dự định sau này sẽ hợp tác lâu dài với Lưu Niên Niên, coi như Lưu Niên Niên là nhân viên đầu tiên của mình, nếu coi đây là mở công ty thì Lưu Niên Niên cũng có thể xem là đối tác rồi.
Hơn nữa, nhà Lưu Niên Niên rất giàu, biết đâu có thể tận dụng được, muốn làm lớn thì phải trả công xứng đáng.
Thấy Chúc Ninh không có ý định tán gẫu, Lưu Niên Niên chủ động hỏi: “Cô đang làm gì vậy?”
Chúc Ninh vừa tìm kiếm vừa trả lời qua loa: “Đang xem tài liệu liên quan đến Dược nghiệp Vĩnh Sinh.”
Lưu Niên Niên bên kia im lặng một lúc rồi hỏi: “Vì vụ quán lẩu à?”
Chúc Ninh: “Ừ.”
Chúc Ninh cũng đã tra cứu quán lẩu Hảo Tái Lai, nhưng trên mạng vẫn không có thông tin gì, Dược nghiệp Vĩnh Sinh cũng không có bất kỳ bài đăng nào về sự cố y tế. Ông chủ quán lẩu, với tư cách là nạn nhân của Dược nghiệp Vĩnh Sinh, thực sự từng tồn tại, nhưng không để lại chút dấu vết nào.
Toàn bộ mạng lưới không tìm được bất kỳ thông tin nào về ông ta, thậm chí Chúc Ninh còn không biết tên thật của ông chủ quán lẩu.
Chúc Ninh: “Muốn xem còn có nạn nhân nào khác không.”
Chắc chắn đây không phải là một sự cố y tế đơn lẻ, nhất định còn có những người khác nữa.
Bên kia màn hình, Lưu Niên Niên nhìn phó não trầm ngâm suy nghĩ. Chúc Ninh cũng không để ý xem Lưu Niên Niên có nhắn lại không, một lúc sau, Lưu Niên Niên mới chậm rãi gửi một câu: “Có lẽ, tôi có thể giúp cô.”
Chúc Ninh: “?”
Chúc Ninh còn chưa kịp gõ chữ, bên kia đã nói tiếp: “Tôi có cổ phần của công ty đó.”
Chúc Ninh: “Cô, có, cổ, phần, của, công, ty, đó?”
Lưu Niên Niên: “Đúng vậy, là quà trưởng thành bố tôi tặng.”
Chúc Ninh: “……”
Không hổ là tài phiệt, quà trưởng thành mà cả đời Chúc Ninh cũng không kiếm nổi. Công ty Dược nghiệp Vĩnh Sinh này mỗi năm lợi nhuận cực kỳ khả quan, doanh thu hàng năm tính bằng hàng trăm tỷ. Lưu Niên Niên chắc cả đời sau không phải lo chuyện ăn mặc, không hiểu vì sao lại phải một mình xông vào khu vực ô nhiễm.
Nhà Lưu Niên Niên chắc chắn có quan hệ rất mật thiết với Dược nghiệp Vĩnh Sinh, dù sao công ty lớn như vậy, cổ phần đâu phải ai muốn mua là mua được.
Cô đã hiểu, Prometheus giao nhiệm vụ này có lẽ là vì Lưu Niên Niên, quán lẩu chỉ là thứ yếu, cứu được Lưu Niên Niên mới là quan trọng nhất.
Chúc Ninh phải để Lưu Niên Niên nợ mình một ân tình.
Chúc Ninh bỗng có cảm giác mình cũng đang lợi dụng người khác, Prometheus lợi dụng Chúc Ninh, Chúc Ninh lại lợi dụng Lưu Niên Niên, mà Lưu Niên Niên thì hoàn toàn không hay biết gì.
Lưu Niên Niên: “Cô cần loại tài liệu nào?”
Chúc Ninh: “Gì cũng được, càng chi tiết càng tốt.”
Lưu Niên Niên bên kia dừng lại một chút, nói: “Nhưng cô phải đợi tôi một thời gian, cô cũng biết mà, tôi cũng không hiểu rõ nội bộ công ty lắm.”
Chúc Ninh: “……”
Tôi hiểu, tiểu thư nhà giàu không học vấn cũng chẳng nghề nghiệp.
Chúc Ninh lại tìm kiếm các công ty hợp tác với Dược nghiệp Vĩnh Sinh, cũng như cơ cấu cổ phần của họ. Phải nói rằng thế giới phế thổ này làm rất tốt về bảo mật thông tin, nhất là thông tin của người giàu thì càng được bảo vệ kỹ càng.
Thông tin minh bạch đến mức này, quyền riêng tư của dân thường chẳng còn gì, còn thông tin của nhà tài phiệt thì bị che kín như bưng, Chúc Ninh tìm khắp cũng không ra được thông tin nào phù hợp với Lưu Niên Niên.
Đúng là tài phiệt có khác.
...
Chúc Ninh tắt phó não, chuẩn bị nghiên cứu giá trị thanh lọc và thiên phú mới nhận được. Hiện tại, cô có tổng cộng 3214 giá trị thanh lọc, không hề do dự, Chúc Ninh đổi hết sang điểm sinh mệnh.
[Đổi điểm sinh mệnh thành công, hiện tại điểm sinh mệnh: 45]
Cũng ổn, cao hơn trước một chút, nhưng so với người bình thường thì chưa phải là sống lâu, hơn nữa rất nhiều đạo cụ và kỹ năng sử dụng đều phải tiêu hao điểm sinh mệnh.
Chúc Ninh mở bảng đạo cụ ra nghiên cứu.
Lưỡi dao của người heo, trong vòng 24 giờ có thể một lần chém chết mục tiêu nhiệm vụ, trăm phát trăm trúng.
Nhìn kỹ mô tả này, trăm phát trăm trúng nhưng không nói chắc chắn sẽ giết chết, có lẽ chỉ với vật ô nhiễm cấp C trở xuống mới đảm bảo, còn trên cấp C thì hiệu quả chưa rõ. Hơn nữa, kỹ năng này có thời gian hồi chiêu, mỗi ngày chỉ dùng được một lần, tiền phải tiêu đúng chỗ, để dành lúc nguy cấp mới dùng.
Còn một chiếc chìa khóa vạn năng, có thể mở bất kỳ cánh cửa nào, mô tả này thì rất thật thà, nghĩa là chỉ cần là cửa thì không có cửa nào Chúc Ninh không mở được.
Kỹ năng của đạo chích.
Thiên phú sơ cấp còn lại khá thú vị, thao túng kim loại, chẳng phải là Magneto sao?
*Magneto: là một dị nhân có khả năng điều khiển từ trường trong truyện tranh Marvel Comics.
Chúc Ninh ngồi khoanh chân trên giường, tóc còn chưa sấy đã không kìm được muốn thử ngay thiên phú này.
Cô đặt một đồng xu lên lòng bàn tay, chăm chú nhìn.
Ba mươi giây trôi qua, không có phản ứng gì.
Một phút trôi qua, vẫn không nhúc nhích.
Hai phút trôi qua, y như xác chết.
Không có tác dụng.
Tiếp theo phải làm gì? Tìm thầy học nghề?
Hay lên mạng hỏi: Xin chỉ giáo cách nhập môn thao túng kim loại?
Chúc Ninh nghĩ hay là đi sấy tóc trước, để đầu ướt thế này dễ cảm lạnh. Cô vừa buông tay, còn chưa với tới máy sấy tóc thì bỗng ngẩn người.
Đồng xu lơ lửng yên tĩnh giữa không trung.
Chúc Ninh cử động ngón tay, đồng xu theo đầu ngón tay cô, lệch sang trái một phân.
Tiếp tục nghiêng sang phải, đồng xu cũng lập tức di chuyển theo, giống như con sứa mà cô từng nuôi, lơ lửng theo động tác của ngón tay.
Chúc Ninh cảm nhận được sự khác biệt, giữa cô và đồng xu đã hình thành một loại liên kết nào đó, nói không rõ ràng cũng khó giải thích cho người khác hiểu. Chưa từng tu tiên, nhưng cô đoán cảm giác khai mở linh khiếu chắc cũng chỉ đến thế này.
Cô cẩn thận điều khiển đồng xu, tốc độ có thể tăng dần theo ý niệm của mình. Nếu xa hơn nữa thì sao?
Bốp, đồng xu rơi xuống đất.
Quả nhiên, giới hạn chỉ là một mét, vượt quá một mét thì liên kết sẽ bị cắt đứt.
Giới hạn là một mét, đồng xu nhỏ nên điều khiển không tốn sức, còn vật lớn hơn thì sao?
Tổ Ong nơi Chúc Ninh ở thuộc khu ổ chuột, các tầng đều được xây bằng kim loại, ngay phía sau giường cô là một bức tường kim loại lớn.
Chúc Ninh quỳ trên giường, nhẹ nhàng đặt tay lên tường kim loại. Bức tường này là công nghệ đen của thế giới phế thổ, vật liệu chủ yếu là kim loại, giá thành cực kỳ hợp lý.
Tường kim loại rất dày, là một khối kim loại đặc. Nhưng nghe nói vật liệu này có loại bức xạ kim loại nào đó, nên rất nhanh bị khu nhà giàu loại bỏ, người thường cũng không dùng nữa, cuối cùng chỉ còn phổ biến ở khu ổ chuột.
Chúc Ninh áp tay lên tường, để tập trung tinh thần, cô bắt đầu nhắm mắt lại.
Bức tường này khá lớn, nếu sập xuống cũng đủ đè chết người, nên cô chỉ định thử một chút, nếu có thể làm biến dạng một phần nhỏ dưới tay mình đã là thành tựu lớn rồi.
Chúc Ninh hít sâu, dồn toàn bộ tinh thần vào lòng bàn tay.
Sau khi nhắm mắt, cô phát hiện cấu trúc của thế giới cũng thay đổi theo, cô như một bác sĩ kim loại, đang “bắt mạch” cho một khối kim loại.
Cảm giác của cô lan dần theo khối kim loại, Chúc Ninh có thể cảm nhận được cấu tạo của bức tường này, từng khe nối giữa các tấm kim loại, các khoảng trống giữa các lớp, hàng vạn chiếc ốc vít cố định.
Lấy lòng bàn tay làm trung tâm, như thể một tấm lưới lớn đang mở ra, kim loại nối liền với kim loại, tường nối liền với tường. Những xúc tu trong ý thức không ngừng lan rộng, kết nối nhanh như mạng lưới thần kinh.
Chúc Ninh cẩn thận cảm nhận bức tường này như lần đầu tiên cảm nhận sự sống. Cô cảm nhận được mối liên kết kỳ diệu đó, vậy thử thao túng xem sao?
Đầu ngón tay cô khẽ cong lại, theo động tác ấy, bề mặt mạng lưới thần kinh vô hình bắt đầu nhăn lại, nhẹ nhàng kéo theo bức tường kim loại.
Khoan đã, Chúc Ninh nhíu mày.
Không đúng.
Toàn bộ Tổ Ong có 36 tầng, mỗi tầng 69 hộ, tường của tất cả mọi người đều được kết nối với nhau. Chúc Ninh vừa động, tường bên trong Tổ Ong đã bắt đầu rung lên, đến khi cô nhận ra thì đã muộn.
Ầm một tiếng vang trời!
Tường của 2484 hộ dân trong Tổ Ong bỗng đồng loạt cộng hưởng.
Chấn động này quá bất ngờ, bát đĩa trong phòng Chúc Ninh bị rung rơi xuống đất, tiếng loảng xoảng vang lên khắp nơi.
“Động đất à?”
“Đệt, khu 103 làm gì có động đất?”
“Chuyện gì thế này?”
Hàng xóm ùa ra hành lang, giống như bầy ong bị chấn động, họ đang tìm kiếm nguồn cơn.
Còn Chúc Ninh - người gây ra mọi chuyện, mặt tái mét, không thể tin nổi nhìn lòng bàn tay mình và bức tường trước mặt. Dù cô đã rút tay lại rất nhanh, nhưng bức tường trước mắt vẫn bị cô “vò nát”.
Một bức tường kim loại chắc chắn giờ đây trông như tấm ga trải giường bị vò nhàu, thậm chí còn có thể nhìn ra các nếp gấp đều hướng về một phía, ai nhìn vào cũng đoán được từng có một bàn tay thao túng ở đây.
Chúc Ninh thử lại với đồng xu cách một mét, nhưng dù cô có cố gắng thế nào, đồng xu nhỏ bé ấy cũng không nhúc nhích chút nào.
Vậy nên không phải tinh thần lực của Chúc Ninh mạnh lên, mà là quy tắc đang giới hạn, nhất định phải giữ khoảng cách trong vòng một mét với vật kim loại.
Khoảng cách giữa đồng xu và Chúc Ninh vượt quá một mét, nhưng khoảng cách giữa Chúc Ninh và cả Tổ Ong là âm, vì cô đang ở bên trong Tổ Ong.
Cái thiên phú quái dị gì thế này, thao túng kim loại chỉ trong phạm vi một mét, nhưng chỉ cần kim loại nối liền nhau thì trong vòng một mét đó, mọi thứ đều nằm trong sự kiểm soát tuyệt đối của Chúc Ninh. Thậm chí không có giới hạn về trọng lượng kim loại, nếu cô muốn, thậm chí có thể nhổ bật cả Tổ Ong lên.
Chúc Ninh sờ dưới mũi, phát hiện tay mình dính đầy máu tươi, cô đã bị chảy máu cam.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






