Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Quét Rác Ở Thế Giới Phế Thổ Chương 11: Chân Tướng Cái Chết

Cài Đặt

Chương 11: Chân Tướng Cái Chết

Quả nhiên là như vậy, trí tuệ nhân tạo—khi khoa học công nghệ phát triển đến một mức độ nhất định, xã hội loài người tất yếu sẽ xuất hiện trí tuệ nhân tạo.

Ở thế giới này, ngay cả robot cũng đã có ý thức riêng, thời đại AI đã mở ra toàn diện, mà chức năng của Prometheus lại thiên về phân tích dữ liệu lớn.

Nếu toàn bộ dữ liệu cuộc đời một người, từ khi sinh ra đến lúc chết đều bị kiểm soát, thì thông qua thuật toán, thậm chí còn có thể tính toán ra quỹ đạo phát triển tương lai của người đó.

Khi trí tuệ nhân tạo phát triển đến cực hạn, mỗi con người chẳng qua chỉ là một chuỗi mã trong cơ sở dữ liệu của “nó” mà thôi.

Theo như những tiểu thuyết linh tinh mà Chúc Ninh từng đọc, AI thường là phản diện lớn nhất, bây giờ cô cũng không rõ Prometheus này đứng về phía nào, có lẽ là trung lập hỗn độn?

“Nó” chọn cô là vì lý do gì?

Có liên quan gì đến cái chết của nguyên chủ không?

Chúc Ninh hỏi: “Tôi có thể từ chối không?”

Cô đã kiếm đủ tiền rồi, cầm số tiền này sống yên ổn cũng được, không nhất thiết phải dây dưa với đám vật ô nhiễm kia.

Cô nghe ra được chuyện này không hề đơn giản, từ AI cho đến các bộ phận của Trung tâm Dọn dẹp, tất cả đều dây mơ rễ má.

Có khi còn liên quan đến cái chết của nguyên chủ, nếu biết rõ đây là một cái bẫy mà vẫn nhảy vào thì không phải là điều sáng suốt.

Phòng Doanh sững người một chút, rõ ràng không ngờ Chúc Ninh lại hỏi như vậy, nhưng cô ấy nhanh chóng lấy lại nụ cười: “Cũng được thôi, đến lúc đó cô chỉ cần làm thủ tục bảo mật là được.”

Phòng Doanh nói tiếp: “Nhưng tôi vẫn khuyên cô nên ở lại, với số tiền tiết kiệm hiện tại của cô, chỉ đủ tiêm một mũi thuốc gen, căn bản không trụ nổi một liệu trình.”

Đối với Chúc Ninh thì đây là công việc tốt nhất rồi, lương cao, cô cũng rất thích hợp.

Vốn dĩ cô không có lý do gì để từ chối cả. “Chúng tôi sẽ không ép cô.”

Phòng Doanh nói câu cuối cùng, “Chờ tin tốt của cô.”

...

Chúc Ninh thay đồ bình thường, ôm theo tập tài liệu bước ra khỏi Trung tâm Dọn dẹp thì trời đã xế chiều.

Hai bên đường bật lên các cửa sổ quảng cáo thông tin, một công ty tên là Sáng Thế Công Nghệ đang quảng bá dịch vụ tải ý thức lên nền tảng đám mây — thiên đường trong mơ của thời đại tận thế.

Quảng cáo thật phiền phức, thậm chí lơ lửng bám theo, người bình thường đến cả quyền không xem quảng cáo của tập đoàn tài phiệt cũng không có.

Bên ngoài, lò đốt rác vẫn đang cháy rừng rực, rác thải từ 260 khu vực của Liên bang đều được chuyển về Khu 103, xe rác nối đuôi không ngớt.

Trước mắt cô, lò đốt được thiết kế thành hình một robot khổng lồ, cao ngang tòa nhà trăm tầng, đứng dưới chân nó có cảm giác như đang ngước nhìn một người khổng lồ.

Nghe nói ban đầu đây vốn là robot phòng thủ thời chiến, về hưu rồi thì được dùng để xử lý rác thải.

Lò đốt rác sáng rực suốt ngày đêm, như một ngọn hải đăng giữa bóng tối, soi sáng cả trăm dặm quanh đây.

Chúc Ninh đứng nhìn một lúc, phải nói là cũng khá đẹp.

Cô nhận ra rất rõ ràng, mình đã bước vào một thế giới khác—một thế giới phế thổ do công nghệ cao và vật ô nhiễm tạo nên.

Ở đây, một mặt công nghệ phát triển như vũ bão, nhưng ở những góc khuất lại nghèo nàn hỗn loạn đến đáng sợ.

Một bên là trật tự, một bên là hỗn loạn, còn thế giới hỗn độn ngoài bức tường cao kia thì Chúc Ninh còn chưa từng thấy qua.

Chúc Ninh chuyển tiền thuê nhà cho bà Ngụy, lại đóng các khoản phí cần thiết, hiện tại số dư của cô còn lại: 671.200 tân tệ.

Làm xong hết những việc này, cô không về nhà mà quay người đi đến một nơi khác—nhà kho rác bỏ hoang.

Đây là nơi đầu tiên Chúc Ninh nhìn thấy sau khi tỉnh dậy, cách nhà cô mười lăm cây số. Khu vực này đã bị bỏ hoang từ lâu, lúc Chúc Ninh đến thì bên trong đã tối om, hầu như không có ánh sáng.

Vừa bước vào nhà chứa rác, mùi ẩm mốc liền ập đến khiến người khó chịu. Chúc Ninh không mang theo đèn pin, cô nghĩ một lát rồi đeo chiếc vòng tay nhân viên mà Phòng Doanh đưa cho. Quả nhiên, thứ này có thể phát sáng.

Một luồng sáng vàng ấm áp bật lên, thậm chí còn có thể điều chỉnh gần xa.

Chúc Ninh quét mắt một vòng, bên trong chất đầy phế liệu, góc nhà còn nằm la liệt mấy chục con robot bỏ đi.

Ở thế giới của cô, sắt thép có thể tái chế, chắc chắn không ai để phí phạm như vậy, chỉ cần đi thu mua phế liệu cũng bán được không ít tiền.

Thế mà trong nhà kho này, đống sắt vụn đã chất thành núi.

Chúc Ninh nhớ lại mảnh sắt ở bụng mình—hình dạng bất quy tắc, cỡ bàn tay, cạnh sắc lởm chởm.

Người giết cô chắc là tiện tay nhặt đại một mảnh sắt nào đó rồi ra tay, nguyên nhân tử vong thì dễ đoán, nhưng động cơ là gì?

Nguyên chủ mới 19 tuổi, tốt nghiệp ngành cơ khí, chỉ là một người bình thường, lại còn là công dân hạng năm, hàng lỗi.

Không tiền, không quan hệ, chẳng có gì đáng để người ta nhòm ngó, thứ duy nhất có thể khiến người khác để ý chỉ là giá trị tinh thần.

Nhưng Chúc Ninh không biết giá trị tinh thần của mình cao là do nguyên chủ vốn đã cao, hay là do cô, hoặc là do hệ thống ép buộc.

Có lẽ đã có người dọn dẹp hiện trường, nơi này không còn vết máu, cũng không tìm thấy “hung khí”.

Lúc tỉnh lại, dựa vào ký ức lơ mơ của nguyên chủ, cô đã tìm đến một máy bán hàng tự động cách đó một cây số, mua một mũi thuốc hồi phục mạnh.

Ký ức có phần hỗn loạn, lúc đó cô phải xử lý quá nhiều chuyện—phải chấp nhận việc mình xuyên không, lại suýt chết, còn phải tiếp nhận chuyện mình có hệ thống, nhiều chi tiết đã không nhớ nổi nữa.

Chúc Ninh ngồi xuống đúng chỗ mình “chết”, cố gắng nhớ lại hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô ngẩng đầu lên, mái nhà chứa rác vì năm tháng mục nát mà thủng một lỗ lớn.

Hôm đó cô ngã xuống ngay chỗ này, khi trời đang đổ mưa axit. Từ đây có thể nhìn thấy bầu trời.

Nguyên chủ cứ thế nằm giữa đống sắt vụn, nhìn lên bầu trời vàng vọt, máu chảy không ngừng và chỉ biết chờ chết.

Chúc Ninh ngồi một lúc mà chẳng thu hoạch được gì, cảm thấy hành động này thật ngớ ngẩn, cô đâu phải Sherlock Holmes với cung điện ký ức, muốn lục lại đoạn nào cũng được.

Đang định đứng dậy thì bỗng khựng lại, ở góc tường có vài vết máu, tư thế ngồi này đủ thấp để nhìn thấy.

Ở khe hở giữa đống sắt vụn và bức tường, hình như có một hàng chữ nhỏ nguệch ngoạc. Chúc Ninh ngồi đó chẳng ích gì — lúc đó nguyên chủ gần như đã hấp hối, tầm nhìn là từ tư thế nằm.

Cô cúi thấp người, cẩn thận gạt một miếng sắt ra, ở góc tường loang lổ có khắc một câu:

“Ngày… tận thế sắp đến,” Chúc Ninh khẽ đọc, “cô và tôi… đều là kiến hôi?”

Ngày tận thế sắp đến, cô và tôi đều là kiến hôi. Đầu óc Chúc Ninh ong lên một tiếng.

“Tận thế sắp đến ha ha ha—”

“Tận thế sắp đến.”

“Cô giống tôi.”

“Cô, cô sẽ trở nên giống tôi... giống tôi... giống tôi”

Đây là những lời mà người cá nói với cô trước khi chết.

Lúc đó người cá đã hấp hối nhưng vẫn cố bò về phía Chúc Ninh nói mấy câu kỳ quặc.

Khi ấy cô tưởng đó là một dạng ô nhiễm tinh thần, giờ nghĩ lại mới thấy mình quá ngây thơ.

Lời của người cá nói văn vẻ hơn chính là: “Ngày tận thế sắp đến, cô và tôi đều là kiến hôi.”

Người cá là vật ô nhiễm, nói vậy còn có thể hiểu được, nhưng tại sao nơi nguyên chủ chết lại có câu này?

Rốt cuộc nguyên nhân cái chết là gì?

Cô bị chọn vì là hàng lỗi, không có quan hệ xã hội, vốn dĩ đã bị vứt ở Khu 103 như rác rưởi?

Nếu không phải Chúc Ninh xuyên không, nguyên chủ chết ở đây chắc cũng chẳng ai phát hiện.

Dù có phát hiện thì cũng chỉ ném vào lò đốt rác, hôm đó báo chí còn chẳng đưa tin.

Cái chết của cô sẽ rất “sạch sẽ”.

Phản ứng đầu tiên của Chúc Ninh là mở vòng tay nhân viên, cô muốn xem mạng nội bộ của Trung tâm Dọn dẹp.

Phòng Doanh nói video của cô đã được tải lên mạng nội bộ, nếu người cá nói với cô những lời kỳ quái như vậy thì trên diễn đàn chắc chắn sẽ có người bàn tán.

Cô dừng lại ở trang đăng nhập, cần có ID nhân viên chính thức.

Đến lúc này Chúc Ninh xác định mình phải gia nhập Trung tâm Dọn dẹp Khu 103, nguyên tắc sinh tồn của cô xưa nay là: Đã không đánh lại thì nhập hội.

Không chút do dự, cô lập tức chọn một vị trí công việc, điền thông tin gia nhập một cách đơn giản.

Đăng nhập thành công.

Vòng tay nhân viên tự động phát ra giọng máy móc: “Chúc mừng gia nhập.”

Tiếp theo là một loạt thủ tục lặt vặt, Chúc Ninh lướt nhanh như gió, lần lượt bấm hết rồi vào diễn đàn công cộng của Trung tâm Dọn dẹp.

Bài viết ghim đầu diễn đàn: [Chấn động! Nhân viên thử việc có giá trị tinh thần lên tới 1200! Chúng ta có quốc bảo cấp S rồi!]

Chúc Ninh: “…”

Tiếp theo là một bài khác: [Tài liệu học tập chỉ dành cho nội bộ: Toàn bộ quá trình thanh lọc chuyến tàu cuối cùng biến mất ở khu ô nhiễm cấp D]

Chúc Ninh bấm vào xem video, video là góc nhìn từ mũ bảo hiểm của cô và Lý Niệm Xuyên ghép lại, cô tua nhanh đến đoạn người cá và mình đánh nhau trên đường ray.

Mũ bảo hiểm của Chúc Ninh bị đập nứt, camera cũng vỡ, âm thanh thu vào toàn tiếng điện xẹt xẹt, tiếp đó là cảnh cô đá người cá xuống đường ray, người cá bị tàu nghiền nát.

“Bọn họ cho rằng tôi… kiêu ngạo, không chịu được khổ.”

“Tôi kiêu ngạo thật sao?”

Cảnh tiếp theo lẽ ra phải là Chúc Ninh cầm rìu cứu hỏa đứng trước sân ga, người cá từng bước bò về phía cô, định nói ra câu tận thế kia.

Nhưng đến đây thì hết, cảnh tiếp theo là tàu lao tới, người cá hóa thành một đống thịt nát.

Người cá chết, bào tử ô nhiễm tràn ra.

Chúc Ninh xem lại một lần nữa, xác nhận là không có đoạn nói về tận thế.

Cô là người trong cuộc, nếu không phải cô còn tin vào trí nhớ của mình, thì đã tưởng đó là ảo giác rồi.

Đã bị cắt ghép?

Ai làm? Prometheus?

Nó đang giúp cô?

[Chúc mừng đã kích hoạt nhiệm vụ nhánh: Tìm kiếm chân tướng về cái chết của bạn. Đây là nhiệm vụ dài hạn, có thể thực hiện song song với các nhiệm vụ nhánh khác. Thưởng nhiệm vụ rất hậu hĩnh. Thất bại sẽ bị xóa sạch sinh mệnh.

Hiện tại tiến độ tìm kiếm: 5%. Xin hãy cố gắng hơn nữa.]

Chúc Ninh: “…”

Đáng lẽ cô không nên đến nhà rác này!

Cái hệ thống chết tiệt, thưởng thì không nói, thất bại thì xóa sạch sinh mệnh là sao chứ?

Khoan đã, Chúc Ninh nhận ra logic của hệ thống này rất thực tế.

“Cái chết” của cô có lẽ liên quan đến lý do Prometheus chọn cô.

Nếu có người muốn giết cô, mà cô không chết, lại còn vào Trung tâm Dọn dẹp, chắc chắn sẽ bị bịt miệng lần hai.

Nên cô phải tìm ra sự thật trước, ra tay trước để khỏi bị giết lần nữa, không thì đúng là xóa sạch sinh mệnh còn gì?

Muốn tìm manh mối thì phải vào Trung tâm Dọn dẹp, trở thành nhân viên chính thức, như vậy mới tiếp xúc được với Prometheus, cũng như gặp được vật ô nhiễm tiếp theo.

Ừm, tốt lắm, lại có thể vui vẻ đi quét rác rồi.

Chúc Ninh nghĩ ngợi, dùng phó não chụp lại góc tường với đủ mọi góc độ vì sợ bỏ sót chi tiết nào, rồi dùng mảnh sắt cạo sạch dòng chữ kia đi.

Đang “hủy thi diệt tích” thì bỗng nghe bên ngoài có tiếng động khẽ.

Két—

“Ai đó?”

Phản xạ đầu tiên của Chúc Ninh là chụp lấy một thanh sắt, chẳng lẽ có người đến diệt khẩu?

Từ ngoài cửa, một con robot lù lù bò ra, hình dáng tròn trịa, chỉ cao cỡ nửa người, bị Chúc Ninh làm cho hoảng sợ, giơ hai cánh tay máy lên mà bước ra.

Chúc Ninh: “…”

Con robot này trông chẳng cao cấp gì, cũng giống mấy con robot dẫn đường trong siêu thị thời của cô, Chúc Ninh đặt thanh sắt xuống, hỏi: “Công dân hạng năm à?”

Robot gật đầu.

Đúng là vậy, Khu 103 bẩn thỉu hỗn loạn thế này, xuất hiện ở đây chắc chắn là hàng lỗi.

Chúc Ninh: “Tôi cũng vậy.”

Nó không có chức năng thoại, màn hình trên mặt hiện lên hai chữ: “Lạp Bảo.”

Đây là tên nó sao?

Chúc Ninh mặt dày nói: “Tôi là Ninh Bảo.”

Màn hình trên mặt Lạp Bảo biến thành khuôn mặt cười, chắc vốn là robot phục vụ nên trông có vẻ rất vui.

Chúc Ninh chợt nghĩ ra một chuyện, hỏi: “Cậu nhặt rác quanh đây à?”

Tên là Lạp Bảo, chắc được phát triển để làm robot dọn rác, có thể do lỗi kỹ thuật nên bị vứt ở đây.

Lạp Bảo gật đầu.

Chúc Ninh hỏi: “Có thấy ai khả nghi không?”

Lạp Bảo: “Cô.”

“….” Chúc Ninh: “Ngoài tôi ra thì sao?”

Lạp Bảo: “Không có.”

Cũng phải, nếu hung thủ đến giết người thì chắc chắn sẽ tránh mặt người khác.

Chúc Ninh hỏi tiếp: “Quanh đây có camera không?”

Lạp Bảo: “Không có.”

Được rồi, hỏi thừa, chỗ này là nhà rác bỏ hoang, ai mà lắp camera làm gì.

Chúc Ninh không tìm được manh mối hữu ích nên có chút thất vọng.

Lạp Bảo nhìn ra Chúc Ninh không vui, gõ chữ trên màn hình: “Nhưng máy móc thì có.”

“Hử?” Chúc Ninh bắt đầu hứng thú.

Lạp Bảo chậm rãi gõ một dòng chữ: “Camera của robot mặc định luôn bật.”

Robot nào cũng được trang bị camera, đó là “đôi mắt” của chúng, dù máy móc có hỏng thì nhiều camera vẫn còn dùng được.

Nên ở đây rác chất thành núi, có khi vẫn còn camera hoạt động.

Hung thủ có thể rất rành chuyện giết người, nhưng chưa chắc hiểu rõ về robot, nếu không đã không chọn nhà rác.

Nói cách khác, chỉ cần một trong số robot hỏng ở đây còn camera hoạt động, thì toàn bộ quá trình nguyên chủ bị giết đều được ghi lại?

Mắt Chúc Ninh sáng lên, hỏi: “Cậu giúp tôi tìm được không?”

Lạp Bảo: “Không được, nhiều quá.”

Ở đây rác chất thành núi, muốn lọc ra camera còn dùng được, rồi xuất dữ liệu, phân tích thông tin hữu ích, ít nhất cũng phải mất hai tháng.

Chúc Ninh: “…”

“Lạp Bảo này,” Chúc Ninh cầm thanh sắt ngồi xổm trước mặt Lạp Bảo, nhìn thẳng vào nó, cười tít mắt, “có muốn làm ăn không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc