Khách đến xếp hàng từ sớm không quá nhiều, vì thế nhóm khách đầu tiên nhanh chóng mua được bạch ngọc bánh.
Ngoại trừ một vài người có việc gấp đành phải đóng gói mang đi, còn lại hầu hết khách hàng đều chọn ngồi lại trong tiệm để thưởng thức.
Đĩa đựng bạch ngọc bánh là do Hướng Vãn tự tay chọn lựa — màu hồng nhạt, in hoa anh đào rất xinh đẹp.
Sau khi nhận phần bánh của mình, mỗi người đều vừa ngửi hương thơm, vừa giơ điện thoại lên chụp ảnh lia lịa.
Khách vẫn đang xếp hàng ở ngoài thì cứ cố rướn cổ vào bên trong nhìn, trong lòng sốt ruột mong đến lượt mình.
Còn bên trong, sau khi chụp đủ ảnh rồi đăng lên mạng xã hội hoặc chia sẻ cho bạn bè xong, khách hàng cũng không buồn xem bình luận nữa, lập tức kéo đĩa bánh lại để bắt đầu ăn.
Chỉ riêng mùi hương thôi đã khiến mọi người tin chắc rằng bạch ngọc bánh sẽ rất ngon. Đến khi thật sự cho vào miệng, mới phát hiện hương vị thậm chí còn vượt quá tưởng tượng.
— “Ngon quá trời ngon! Còn ngon hơn cả pudding hay bánh tart trứng mà trước giờ tôi thích ăn gấp trăm lần!”
Một cô gái hơn hai mươi tuổi vừa ăn miếng đầu tiên đã híp mắt lại vì sung sướng.
Khách ngồi bên cạnh cô tuy không nói gì, nhưng gương mặt lại thể hiện rõ sự đồng tình, gật đầu liên tục.
Những người đang đứng chờ bên ngoài nhìn thấy cảnh đó, ai nấy đều bị cơn thèm hành hạ, dù nhiều người rõ ràng đã ăn sáng rồi.
Bạch ngọc bánh được làm ra với lượng vừa đủ — không ít nhưng cũng không quá nhiều, nên nhóm khách đầu tiên rất nhanh đã ăn xong.
Họ vừa nhấm nháp dư vị trong miệng, vừa cầm lấy điện thoại.
Khi nhìn thấy bài chia sẻ của mình nhận được hàng loạt bình luận khen ngợi, trong lòng ai nấy đều cảm thấy sung sướng khó tả.
Sau 9 giờ sáng, hàng người trước cửa tiệm ngày càng dài, kéo mãi đến tận đầu bên kia của quảng trường.
Một số shipper nhìn thấy cảnh xếp hàng đông nghịt như vậy thì ước lượng chắc phải đợi ít nhất cả tiếng đồng hồ, liền gọi cho khách xác nhận.
Khách vốn đoán hôm nay sẽ đông, nhưng không ngờ lại đông đến thế. Do dự vài giây, cuối cùng vẫn nói:
— “Tôi trả anh một trăm tệ, phiền anh nhất định phải giúp tôi mua được.”
— “Được.”
Shipper nghĩ, dù phải xếp hàng cả buổi sáng, nhưng chỉ cần mua được là kiếm được trăm tệ — quá lời.
So với việc chạy đơn lẻ tản mát khắp nơi, kiểu đơn này vừa nhàn, vừa tiết kiệm pin xe điện.
Anh ta vui vẻ đứng ở cuối hàng, móc điện thoại ra lướt nhóm chat của mấy anh em shipper.
Trong nhóm toàn là dân chạy đơn như anh, nghe nói anh nhận được đơn “ngon” thế này, vừa vui thay, vừa có chút ganh tị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



