Không đúng, hình như cô vẫn còn hơi băn khoăn, dù sao nếu thật sự khó ngửi như trong giấc mơ, Hướng Vãn sợ mình chưa kịp làm xong một nồi đã bị mùi đó hun cho lăn ra trước.
Tần Sâm để ý thấy lông mày cô khẽ chau lại, ngón tay hơi động đậy, trong lòng có chút muốn đưa tay ra vuốt phẳng giúp cô.
Anh theo bản năng hạ giọng, tiếng nói trầm thấp lộ rõ sự dịu dàng và quan tâm:
“Em đang nghĩ gì thế?”
“Em đang nghĩ nếu món đó có mùi quá nồng thì phải làm sao…” – Hướng Vãn buột miệng nói ra suy nghĩ trong lòng.
“Tiệm của em buôn bán vẫn tốt mà, sao còn phải nghiên cứu món mới?”
Dạo gần đây vì có liên quan đến cô, Tần Sâm đặc biệt để ý đến tình hình ở quảng trường Hoa Hưng, đương nhiên cũng biết tiệm mới của cô đang kinh doanh rất thuận lợi.
Anh cũng biết dạo này cô bận bịu đủ việc – vừa phải chuẩn bị tốt nghiệp, vừa trông coi cửa hàng online và tiệm mới – mãi đến hôm nay không chịu nổi nữa mới hẹn cô ra ngoài một chuyến.
“Không phải món mới đâu.”
Hướng Vãn vừa nói xong thì nhân viên phục vụ tới báo đồ ăn đã chuẩn bị xong, hai người liền quay lại phòng ăn.
“Ngon quá!”
Cô vừa gắp một miếng sườn chua ngọt đưa vào miệng, liền không kìm được phải khen thành tiếng.
Món sườn ở đây có cách chế biến đặc biệt, thêm sốt cà chua nên vị chua chua ngọt ngọt, mềm mà không nát, lại thơm ngon lạ thường. Bên trong còn có củ sen, ăn vào giòn rụm sảng khoái.
Tần Sâm cũng gắp một miếng, dù khẩu vị của anh vẫn là đắng cay nhạt nhẽo, nhưng thấy cô ăn vui vẻ như vậy, anh cũng cảm thấy món ăn dường như ngon hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



