Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi nổi tiếng nhờ bán hàng trên mạng Chương 4 – Truyện “nhà Tôi Mỹ Thực Có Công Dụng Chữa Bệnh”

Cài Đặt

Chương 4 – Truyện “nhà Tôi Mỹ Thực Có Công Dụng Chữa Bệnh”

Với một sinh viên mới ra trường như Hướng Vãn, một khoản hơn một ngàn tệ không phải là số tiền nhỏ. Vậy mà mấy người bạn thân chẳng cần nói nhiều, chuyển tiền liền tay khiến cô cảm động không nói nên lời.

Giữa bạn bè với nhau, có nhiều điều không cần nói trắng ra, chỉ cần một hành động là đủ hiểu lòng nhau. Sau khi nhận được tiền, Hướng Vãn vào nhóm chat nhỏ của mấy cô bạn thân và gửi liền mấy sticker kiểu “trái tim”, “yêu các cậu nhiều”.

Dương Ngọt và hai người bạn kia cũng gửi lại vài sticker, rồi dặn dò thêm vài câu trước khi nhận ra đã gần 9 giờ tối. Biết Hướng Vãn có thói quen ngủ trước 10 giờ để giữ sức khỏe, cả ba liền giục cô đi nghỉ ngơi.

【W: Vậy các cậu cũng đừng thức khuya nhé, tranh thủ nghỉ sớm một chút. Ngủ ngon ~】

Bình thường giờ này Hướng Vãn đã bắt đầu thấy mệt, nhưng hôm nay tinh thần cô lại khá tỉnh táo, không có cảm giác uể oải thường lệ.

Tuy vậy, được bạn bè quan tâm thì vẫn nên nghe lời. Nhận xong loạt “ngủ ngon” từ các nàng, cô đặt điện thoại xuống, vào bếp ngâm thêm ít a giao bánh rồi đi rửa mặt.

Lúc quay lại phòng cũng đã gần 10 giờ.

Mọi ngày giờ này cô đã đi ngủ, nhưng hôm nay lại chưa thấy buồn ngủ lắm. Cô bèn lấy một cuốn sách đọc tiếp đoạn còn dang dở hôm trước, đến gần 10 rưỡi mới gấp lại rồi nằm xuống ngủ.

Cùng lúc đó, trong group chat lớp “Nhị ban như một” —

【Lily: Mọi người có thấy bài đăng của Hướng Vãn không?】

【Dọn gạch hộ chuyên nghiệp: Không để ý, có chuyện gì vậy?】

【Lily: @kekeaiai Hướng Vãn làm bán hàng online rồi hả? Nhà cô ấy cũng đâu đến nỗi khó khăn, nghỉ thực tập cũng không cần thiết phải làm mấy chuyện này chứ?】

【Kekeaiai: Làm bán hàng online thì sao? Có phạm pháp đâu.】

【Lily: Là bạn cùng lớp nên mình mới quan tâm chút thôi.】

【Kekeaiai: Ồ】

【Kekeaiai: Vậy thay mặt Hướng Vãn cảm ơn cậu quan tâm nhé. Nhân tiện, bánh 998 tệ, cậu muốn trả tiền mặt hay chuyển khoản?】

Lily – tên thật là Sử Lị Lệ, hồi còn đi học vốn chẳng thân thiết gì với Hướng Vãn, thậm chí còn hơi ganh ghét vì tính cách và dáng vẻ ngoan ngoãn của cô.

Thấy Kekeaiai (chính là Dương Ngọt) phản dame như vậy, cô ta suýt nữa bật cười vì tức. Liền gõ lại một đoạn:

【Lily: Mình không phải không quý bạn học, chỉ là thấy a giao bánh thì mình cũng từng tìm hiểu rồi. Loại tốt bán năm sáu trăm là đã hơi mắc, chứ gần ngàn tệ thì thật sự… Dù là bạn học, cũng không thể coi tụi mình là máy in tiền được chứ? Mình nghĩ cậu nên khuyên Hướng Vãn một tiếng, nếu muốn kinh doanh thì cũng phải hợp lý một chút, không thì khó tồn tại lắm.】

Trong nhóm có nhiều người âm thầm theo dõi nhưng chưa kết bạn với Hướng Vãn, nghe Lily nói xong mới tò mò vào xem thử bài đăng kia.

Biết chuyện Hướng Vãn nghỉ thực tập, rồi thấy cô khởi nghiệp bán bánh, ban đầu có người còn định âm thầm ủng hộ. Dù gần ngàn tệ không rẻ nhưng cũng chẳng phải không thể bỏ ra nếu vì tình bạn.

Nhưng đọc tới đoạn Lily phán xét, một số người lại chùn bước.

Họ sẵn sàng mua để ủng hộ, chứ không muốn bị nghĩ là “ngốc” khi bị bạn học bán giá trên trời. Thế là ý định thêm bạn tốt cũng tan biến theo.

【Kekeaiai: Của nào giá đó. Vãn Vãn không phải kiểu người lừa lọc đâu!】

【Lily: Vậy cậu mua chưa?】

Sử Lị Lệ lườm điện thoại, trong bụng thầm nghĩ:

“Gần ngàn tệ, không mua son hay quần áo cho sướng à? Ai đi mua bánh!”

Cô ta cho rằng Hướng Vãn chỉ định kiếm một mẻ từ bạn bè rồi lặn mất tăm, nhất là với sức khỏe yếu như vậy, ở thành phố lớn chắc không trụ nổi.

Không ngờ, Dương Ngọt lập tức tung ảnh chụp màn hình chuyển khoản vào group.

Chưa dừng lại ở đó, cô còn chạy đi hỏi Hạ Thanh và Lý Mộc Di – hai người chưa đọc tin nhắn – xin luôn ảnh chuyển khoản để cùng đăng lên nhóm.

Sử Lị Lệ sững sờ khi thấy cả ba người thật sự mua bánh. Nghĩ đến mấy cô bạn “sống ảo” quanh mình, cô ta vừa ghen vừa hoài nghi:

“Không chừng tụi nó chỉ giả vờ chuyển khoản để đánh bóng Hướng Vãn!”

Dù trong lòng đầy suy nghĩ, nhưng vì không có bằng chứng, lại sợ bị nói móc nên cô ta đành nén giận, không phản bác gì thêm.

【Lily: Các cậu giàu thật đó. Mình thì chịu, thấy tiếc tiền. Thôi đợi khi nào giảm giá còn một nửa nữa, mình sẽ ủng hộ một phần.】

Dương Ngọt bĩu môi, lẩm bẩm:

“Đồ giả tạo!”

Cô định gõ nguyên một đoạn dài phản pháo, nhưng nghĩ lại chẳng đáng đôi co với loại người này, nên lại xóa đi.

Sau đó, nhóm chat trở lại im lặng.

Một vài người âm thầm theo dõi nhóm, thấy Dương Ngọt tung cả loạt ảnh chuyển khoản, lại nghĩ đến tính cách Hướng Vãn vốn thật thà, chắc chắn không phải kẻ trục lợi.

Vậy là họ quyết định cứ thêm bạn rồi tìm hiểu kỹ hơn. Nếu sản phẩm thực sự tốt thì vẫn nên ủng hộ.

Sáng hôm sau, Hướng Vãn tỉnh dậy với cảm giác rất khác lạ.

Không còn tình trạng mơ màng uể oải thường ngày, cô thấy đầu óc tỉnh táo, tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết.

Cô nghĩ mãi, rồi mới nhớ ra—tối qua có ăn bánh a giao.

Đêm qua ngủ cũng rất ngon. Có lẽ, cơ thể thật sự bắt đầu hồi phục rồi chăng?

Tự dưng, lòng cô như được tiếp thêm hy vọng, nhiệt huyết cũng theo đó mà dâng lên.

Trên thực tế, bên cạnh công dụng của bánh, còn có yếu tố tâm lý. Sau bao ngày tự trấn an vì việc bỏ dở thực tập, cô dần mất đi niềm tin vào tương lai. Nhưng nay, khi nhìn thấy hy vọng rõ ràng trước mắt, tinh thần cô cũng phấn chấn hơn rất nhiều.

Dù vẻ ngoài vẫn hơi xanh xao, nhưng ánh mắt đã sáng và đầy sức sống.

Trong bếp, Hướng Vãn vui vẻ làm bữa sáng là một chiếc sandwich. Cô còn pha thêm sữa và bày cả một rổ bánh a giao ra bàn, rồi chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè.

Chỉ một lát sau, Dương Ngọt đã nhấn like đầu tiên, còn vào bình luận khen cô nấu ăn giỏi, bánh nhìn ngon mê luôn.

Hướng Vãn mỉm cười nhắn lại, rồi bắt đầu ăn sáng.

Chiếc sandwich mềm xốp thơm mùi trứng chiên, giăm bông, ngô, xà lách và sốt mayonnaise. Hương vị thanh nhẹ khiến người ta dễ chịu vô cùng.

Nhưng đang ăn, ánh mắt cô lại không kìm được mà liếc sang rổ bánh.

Không phải tự khen, nhưng bánh a giao cô làm thật sự là món ngon nhất từng nếm thử.

Vừa ăn hết sandwich và uống sữa xong, cô liền bóc một miếng bánh ăn tiếp.

Miệng đầy mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa—mỗi lần cắn như một sự thưởng thức vị giác.

Ăn xong, Hướng Vãn dọn dẹp nhà cửa sơ qua. Đến lúc cầm lại điện thoại thì thấy WeChat có vài tin nhắn chưa đọc và lời mời kết bạn từ mấy người trong nhóm lớp.

Cô đồng ý kết bạn trước, rồi mới đọc tin nhắn.

Một tin đến từ bạn học cấp ba khá thân, hỏi về công dụng của bánh a giao.

Cô kiên nhẫn giải thích: bánh có tác dụng bổ máu, tăng sức đề kháng, làm đẹp da, điều hòa nội tiết, giúp ngủ ngon, giảm đau bụng kinh,…

Tất nhiên, nếu là bánh thường, hiệu quả cần thời gian và tùy cơ địa.

Nhưng bánh của cô dùng nguyên liệu đặc biệt do hệ thống cung cấp, hiệu quả thấy rõ. Tuy giá cao, nhưng thật sự “đáng đồng tiền bát gạo”.

Nghe xong, người bạn đó chuyển khoản luôn, bảo mua tặng mẹ làm quà sinh nhật.

Hướng Vãn cảm ơn, hứa sẽ gửi đúng thời gian sinh nhật.

Sau đó, cô mở một tin nhắn khác—là lớp trưởng Hạ Phong chuyển khoản mua bánh.

Nhiều người nghĩ bánh này chỉ phụ nữ ăn, nhưng thật ra nam giới cũng hưởng lợi rất nhiều: bổ khí, cải thiện chức năng gan, tăng sức khỏe tim mạch, ngủ ngon, giải rượu…

Biết lớp trưởng có cảm tình với mình, Hướng Vãn hơi lúng túng. Anh chẳng nói gì ngoài lời hỏi thăm, làm cô khó xử.

Cô đành để đó, chưa xử lý vội.

Phân bánh thí nghiệm kia nặng hơn hai cân, cô quyết định đóng ba hộp gửi về cho người nhà ăn thử.

Mỗi hộp gỗ do hệ thống cung cấp chứa nửa cân bánh, kèm túi giấy đỏ rất đẹp.

Đóng gói xong, cô xách bánh ra ngoài. Thực ra có thể gọi ship đến lấy, nhưng hôm nay cô thấy khỏe, muốn ra ngoài một chút rồi tiện mua rau.

Bên ngoài khu chung cư có một điểm gửi hàng. Cô thường đến đây, nên bà chủ khá quen.

Cô ngồi điền thông tin, bà chủ vừa nhìn sắc mặt cô vừa tấm tắc khen:

“Hôm nay trông cháu hồng hào hơn hẳn. Dạo này ăn gì bồi bổ thế?”

Bà chưa nói hết thì đã liếc thấy hộp bánh cô đặt trên bàn.

“A giao bánh? Cái này tốt thật, bổ khí dưỡng huyết. Mua ở đâu đấy? Bán cho cô một hộp đi.”

Trước kia bà cũng định mua bánh này, nhưng ngoài thị trường đủ loại trộn lẫn, sợ mua phải hàng kém.

Giờ thấy “hàng sống” đứng trước mặt thì sao không động lòng.

“Cái này hơi đắt đấy ạ…” – Hướng Vãn nói.

“Bao nhiêu tiền?”

Cô nói ra giá, bà cũng hơi giật mình. Nhưng nhìn lại sắc mặt Hướng Vãn, lại cảm thấy có lẽ đáng giá.

“Thôi được, cô lấy một hộp.”

Thấy bà định quét mã chuyển khoản, Hướng Vãn quyết định giải thích rõ ràng, liền mở vòng bạn bè cho bà xem.

Biết bánh là do cô tự làm, bà có hơi do dự một chút, nhưng thấy video quay bếp sạch sẽ, lại không tiện rút lời, cuối cùng vẫn chuyển tiền và kết bạn với cô.

“Đây là bánh thử nghiệm cháu làm để gửi về cho người nhà ăn thử. Ngày mai có mẻ mới, cháu sẽ mang sang giao cho cô.”

Ra ngoài một chuyến mà cũng chốt được đơn hàng, Hướng Vãn vui vẻ nói thêm một câu, rồi tiện tay lấy trong túi vài miếng bánh mang theo, tặng cho bà nếm thử.

【Hệ thống, phần này tính là tặng hay mẫu thử nhỉ, không bị trừ tiền đúng không?】

【Không trừ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc