Một bữa cơm trưa, khách và chủ đều vui vẻ hài lòng.
Ăn xong, Tần Sâm cầm ly trà, ngồi trên sofa. Ánh mắt lướt qua lớp kính cửa sổ sát đất, nắng vàng tươi rói tràn vào, anh đề nghị:
“Em có muốn ra ngoài đi dạo một chút không?”
Ngồi ở nhà em đương nhiên cũng thoải mái, nhưng dù gì cũng không phải lần nào cũng có dịp, chi bằng nhân lúc trời đẹp, cùng nhau ra ngoài hít thở không khí.
Sau Tết, Hướng Vãn quay về thành phố H là bắt tay ngay vào việc mở cửa hàng, rồi lại bận rộn chuẩn bị cho shop online, may mà hiện tại sức khỏe cô đã tốt lên, chứ không thì chẳng biết có trụ nổi với lịch trình dày đặc như vậy không.
Cô vốn dĩ đã để dành sẵn một ít bánh a giao và trà Hà Diệp mỗi ngày, nên trong nhà hiện giờ vẫn còn hàng dự trữ. Dù nghỉ vài hôm, thì shop online cũng không đến mức gián đoạn.
Hôm nay thời tiết quả thực đẹp, nghe Tần Sâm đề nghị, cô không nghĩ ngợi gì nhiều liền gật đầu đồng ý:
“Vậy anh đợi em chút nhé.”
Nói xong, cô đứng dậy đi vào phòng, vài phút sau quay trở ra với một chiếc áo khoác đỏ.
Chiếc áo này là mẹ cô mua dịp Tết, kiểu dáng đơn giản mà đẹp, màu sắc không quá rực nhưng lại nổi bật làn da trắng như tuyết của cô.
Trước đây cơ thể Hướng Vãn quá yếu, môi lúc nào cũng nhợt nhạt, thậm chí còn phớt tím. Nhưng từ khi dùng bánh a giao thường xuyên, khí huyết dần tốt lên, môi cô trở lại sắc hồng tự nhiên, dù không tô son vẫn rất xinh.
Tần Sâm lần đầu tiên thấy cô mặc màu sắc tươi như vậy, không kìm được liếc nhìn thêm một chút.
Nhận ra ánh mắt anh, Hướng Vãn cúi đầu nhìn lại bộ đồ trên người, không thấy có gì kỳ lạ liền nói:
“Em xong rồi, mình đi thôi.”
Hai người xuống lầu, Tần Sâm hỏi:
“Em muốn đi đâu?”
Hướng Vãn nghĩ một chút rồi nói:
“Dạo gần đây bên sân vận động có mấy hoạt động triển lãm, mình qua đó xem thử nha?”
Tần Sâm không có ý kiến. Hai người lên xe, đi thẳng tới sân vận động.
Khi tài xế tìm chỗ đậu xe, Hướng Vãn đã nhìn thấy qua cửa kính: khu vực xung quanh sân vận động rất nhộn nhịp.
Thật ra gọi là “triển lãm” cho sang, chứ về bản chất vẫn là mấy gian hàng bán đủ loại sản phẩm, tiểu thương tụ về đây bán hàng, quảng trường gần sân vận động dựng lên vô số quầy tạm thời, bán đủ thứ.
Tần Sâm nhìn ra ngoài xe, rồi cúi người lấy từ ngăn trước ra một chiếc khẩu trang, đưa cho cô.
Bình thường trong xe anh vốn không để khẩu trang. Từ lúc biết cơ địa cô yếu, sức đề kháng không tốt, anh mới chuẩn bị sẵn trong xe.
“Cảm ơn anh.” Hướng Vãn không mang khẩu trang theo, vốn nghĩ gần đây sức khỏe mình tốt lên rồi nên chắc không sao, không ngờ anh lại chu đáo chuẩn bị trước.
Sau khi đeo khẩu trang xong, cả hai cùng xuống xe.
Vì biết nơi này đông người, nên các xe bán đồ ăn cũng tụ về khá nhiều.
“Đông ghê luôn á.” Hướng Vãn cảm thán.
Thấy dòng người qua lại quá đông, Tần Sâm đưa tay khẽ kéo cô vào sát bên trong để tránh người va phải.
Hướng Vãn không chú ý đến hành động nhỏ đó, mà chỉ chăm chú dạo mấy quầy hàng mình thấy hứng thú.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



