Hôm nay tiệm càng đông khách hơn hôm qua, hai cha con Hướng Vãn trong bếp nhỏ bận rộn không ngơi tay.
Đến hơn 10 giờ, lúc vừa đặt một mẻ bánh mặc ngọc mới vào lồng hấp, ba Hướng quay sang nói:
“Con ra ngoài uống ly trà nghỉ một chút đi.”
Hướng Vãn định nói là cô không mệt, nhưng thấy ánh mắt đầy quan tâm của ba, cuối cùng vẫn tháo khẩu trang, ra ngoài hít thở không khí.
“Vãn Vãn, ngoài cửa có người xếp hàng luôn kìa!” – Dương Ngọt thấy cô bước ra, lập tức chạy tới chia sẻ về tình hình buôn bán hôm nay.
Tuy từ nãy đến giờ luôn ở trong bếp, nhưng nhìn lượng bánh tiêu hao là Hướng Vãn cũng đoán được tiệm đang rất đông khách. Giờ nghe Dương Ngọt kể thêm, lại thấy mẹ ở quầy thu ngân tươi cười rạng rỡ, cô cũng cảm thấy rất vui.
“À đúng rồi, cái anh hôm qua đưa hoa tới, cậu quen ảnh khi nào vậy? Giấu tụi tớ giỏi ghê!” – Dương Ngọt đột nhiên hỏi.
Người cô nhắc đến tất nhiên là Tần Sâm. Thực ra hôm qua mẹ Hướng cũng từng hỏi chuyện đó, còn tưởng anh là bạn trai cô. Ba thì ở bên cạnh không vui, bảo con gái còn nhỏ, không nên yêu sớm. May mà Hướng Vãn giải thích ngay là chỉ là bạn thôi.
Bây giờ bị hỏi lại, cô hơi ngượng, khẽ mím môi rồi nói nhỏ:
“Có nói rồi mà…”
Dương Ngọt tự tin mình không đến mức đãng trí, người như Tần Sâm mà có nhắc tới, chắc chắn cô sẽ nhớ.
“Sao tớ không nhớ gì cả?” – Dương Ngọt nghiêng đầu, cố nghĩ kỹ lại.
“Có lần tụi cậu nói chuyện về soái ca, tớ có nói là từng gặp một người trên đường…”
Còn chưa nói hết, Dương Ngọt đã chen ngang:
“Chỉ nói có một câu lướt qua như vậy, ai mà để ý! Mà lúc đó bảo gặp trên đường, sao giờ lại thành bạn thân thiết luôn rồi?”
“Đợi rảnh tớ kể chi tiết cho, được chưa?” – Hướng Vãn cũng không phải cố tình giấu. Chỉ là lần thứ hai cô gặp Tần Sâm là trong một vụ tai nạn xe, cô không muốn bạn bè lo lắng nên không kể. Sau đó quen thân hơn thì lại chẳng có dịp nói ra.
Dương Ngọt cũng không phải vì muốn hóng chuyện. Chẳng qua ngày trước ở trường, Hướng Vãn thể chất yếu, cô và Hạ Thanh đã quen chăm sóc bạn. Giờ tự dưng thấy cô thân với một người vừa đẹp trai lại kiểu “khác thế giới” như Tần Sâm, cô không khỏi lo lắng.
“Nhớ là phải kể đàng hoàng đấy nhé.” – Dương Ngọt cảnh cáo nhẹ rồi mới chịu buông tha.
Hai người đang trò chuyện thì có vài khách trong tiệm nhỏ giọng bàn tán:
“Cô bé mới bước ra xinh quá! Nhìn ai trong tiệm này cũng đẹp nhỉ?”
“Nghe nói cô ấy mới là bà chủ thật của tiệm đấy, bánh với trà ở đây đều do cô ấy làm. Không ngờ ngoài đời lại xinh như vậy.”
Ảnh đại diện là bức tranh cổ trang do Trình Gia Hoan vẽ.
“Tớ đã nghĩ từ nãy rồi, cô ấy có nét đẹp cổ điển á, mà mặc cổ trang chắc hợp lắm. Đúng thật luôn.” – Người bạn khen.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



