Cuối bữa cơm tất niên, ba Hướng uống thêm hai ly rượu, tiện miệng kể chuyện năm sau sẽ lên thành phố H.
Lúc đầu mọi người còn tưởng ông nói chuyện đưa Hướng Vãn lên trường, mãi đến khi nghe ông bảo là sẽ lên đó mở cửa hàng, ai nấy đều bất ngờ, rồi sau đó thi nhau chúc mừng.
“Nhà mấy người lại sắp khởi sắc nữa rồi nhỉ!”
Sở dĩ nói là “lại”, là vì mấy năm trước, mấy anh em trong nhà đều nhờ ba Hướng dẫn đầu mà hăng hái làm ăn, từng mở mấy quán cơm. Chỉ là sau này vì lo cho con gái nên ông mới dần rút lui, không còn mặn mà chuyện kinh doanh.
“Thật ra mở quán ở quê cũng ổn, nhưng con gái quý thế, cứ nằng nặc bảo tôi đi cùng, tôi sao nỡ từ chối chứ.”
Nghe xong câu này, trong đầu Hướng Dật lập tức hiện lên bốn chữ “phàm ngôn phàm ngữ”*.
Mọi người trong nhà nghe ba Hướng nói vậy, những ai không có con gái đều lộ vẻ ngưỡng mộ rõ ràng. Hâm mộ ông có con gái, cũng hâm mộ con gái ông lại giỏi giang, có tiền đồ.
Khi trên TV đã chiếu được một lúc chương trình Xuân Vãn, trên bàn chỉ còn vài người lớn ngồi lại uống rượu, trò chuyện. Đám trẻ đã rời bàn hết.
Mấy anh họ của Hướng Vãn đều đã lập gia đình, có hai đứa nhỏ đã đi nhà trẻ. Trẻ con tầm ba bốn tuổi vốn đã nghịch, hai đứa tụ lại một chỗ lại càng phá phách, nhất là khi phát hiện hôm nay người lớn không ai quản tụi nó.
“Hai nhóc này đúng là phiền thiệt.” Hướng Dật đang chơi game, bị một đứa cháu ném đồ trúng liền cau mày, khó chịu.
Hướng Vãn thấy hai đứa nhỏ sắp náo loạn, hai chị dâu có gọi cũng không làm gì được, liền lấy trong túi ra một lọ kẹo, đổ mấy viên Bách Bảo Đường dụ tụi nhỏ lại.
Trẻ con vốn mê đồ ngọt, vừa nghe gọi đã chạy ùa tới. Ăn xong mấy viên kẹo thơm ngon, lại còn hí hửng chia sẻ đồ chơi với cô.
Hướng Vãn tiện tay chia thêm cho em trai mấy viên kẹo, rồi cầm đồ chơi chơi cùng hai đứa nhỏ.
Thấy con chịu ngồi yên chơi, hai chị dâu mới yên tâm, một người còn không kiềm được khen:
“Tiểu Vãn kiên nhẫn ghê, sau này làm cô giáo chắc hợp lắm.”
“Giờ con nít khó dạy lắm, như đứa nhà chị đây, quản một mình mà thấy mệt muốn xỉu.” Người kia cũng góp lời.
“Tiểu Vãn nè, năm nay cháu sắp tốt nghiệp rồi đúng không?”
Hướng Vãn vừa chơi với hai đứa nhỏ, vừa ngẩng đầu đáp:
“Dạ đúng rồi ạ.”
“Ở trường có bạn trai chưa?”
Nghe câu này, Hướng Vãn cũng không quá bất ngờ:
“Chưa có ạ.”
“Sắp tốt nghiệp rồi, cũng nên yêu đương một chút.”
“Đúng rồi, cháu thích kiểu người như nào?”
“Hay để chị dâu giới thiệu cho một người nhé?”
Mới nhắc tới chuyện này, ai nấy đều hăng hái hẳn lên.
Chưa kịp để Hướng Vãn nghĩ xem nên trả lời sao, mẹ cô đã lên tiếng trước:
“Nó còn nhỏ mà, chuyện đó không gấp đâu, duyên tới thì sẽ tới.”
Đã là mẹ cô nói vậy, với lại Hướng Vãn học sớm, sang năm mới tròn 22 tuổi, nên mọi người cũng không hỏi thêm nữa.
Cả nhà vừa xem Xuân Vãn vừa trò chuyện rôm rả, mãi đến sau 12 giờ đêm, cùng tiếng pháo hoa ngoài trời vang lên, mọi người mới lần lượt ra về.
Trên đường về, Hướng Vãn nhận được rất nhiều tin nhắn chúc Tết, cô cũng kiên nhẫn trả lời từng cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



