【A a a! Cuối cùng em cũng add được chị rồi! Là chị đúng không? Là chị đúng không?!】
【Em thấy bạn bè đăng ảnh bánh a giao và Hà Diệp Trà, chắc chắn là của chị!】
【A a a a a——】
【Em thật sự quá xúc động rồi, mau mau! Chị ơi, em muốn mua Hà Diệp Trà!】
Tin nhắn từ một người bạn mới gửi tới ngay lập tức, Hướng Vãn dù chỉ nhìn qua màn hình cũng có thể cảm nhận được sự kích động của đối phương.
Tuy vậy, Hướng Vãn vẫn đành phải tiếc nuối trả lời rằng hiện giờ có quá nhiều người đang xếp hàng chờ, cậu ấy sẽ phải đợi thêm một chút.
Sau khi nhắn xong, cô chợt nhớ mình vẫn đang đứng ở cửa với Hứa Nguyện, liền nhanh chóng điều chỉnh lại cài đặt, chặn những người bạn khác không thể thêm được tài khoản bạn thân, rồi xoá một tài khoản phụ khác, cuối cùng cũng kết bạn thành công với Hứa Nguyện.
“Cảm ơn cậu nhé, mình đi trước đây!” Hứa Nguyện lại nói lời cảm ơn lần nữa, sau đó ôm hộp trà Hà Diệp rời đi.
Vừa bước vào thang máy, cô không kìm được mà ôm chặt hộp quà vào lòng, xúc động đến mức hai má cũng ửng hồng.
Lúc này đây, cô đã hoàn toàn quên mất những tủi thân, oan ức khi bị hiểu lầm bởi cụ ông hôm trước. Ngược lại, cô cảm thấy hôm nay thật sự là một ngày may mắn, vì đã vô tình mua được loại trà nổi tiếng mà rất nhiều người mong muốn cũng chẳng thể mua nổi.
Làm người thì không nên quá tham.
Sau khi xuống lầu, cô ghé qua điểm gửi hàng để trả lại hai gói trà nhỏ mà bà chủ tiệm từng đưa. Khi nhìn thấy cô ôm chặt hộp trà quý trong lòng, bà chủ mới vui vẻ thu lại.
Hứa Nguyện lại cảm ơn lần nữa, rồi gọi xe về ký túc xá.
Ký túc xá không cách quá xa trường học, thường ngày cô sẽ không tiêu xài xa xỉ như vậy. Nhưng lần này, vì ôm trong lòng món bảo bối cực kỳ quý giá, cô chỉ muốn nhanh chóng trở về phòng.
Phòng ký túc xá của Hứa Nguyện khá ổn, bốn người ở chung. Khi cô trở về, ba người bạn cùng phòng đã có mặt, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại nhìn.
“Cậu mua gì đấy?” Trưởng phòng ký túc hỏi, nhìn thấy hộp quà trong tay cô.
Hứa Nguyện còn chưa kịp trả lời thì một bạn khác đã nhíu mày đoán: “Không phải lại mua mấy loại thực phẩm giảm cân vớ vẩn nữa đấy chứ?”
Biết các bạn lo lắng cho mình, Hứa Nguyện vội vàng lắc đầu: “Không có, không có đâu, mình mua Hà Diệp Trà ấy.”
Cô vừa nói vừa cẩn thận mở hộp trà trong tay ra cho các bạn cùng phòng xem.
“Là loại trà siêu hot trên mạng ấy hả?” Trưởng phòng vội vàng tiến lại gần, nhìn kỹ rồi gật đầu xác nhận, “Không sai, giống y chang loại trên mạng.”
Bạn cùng phòng kia lại hỏi tiếp: “Cậu mua từ khi nào vậy? Chắc chắn là hàng thật chứ?”
“Đúng rồi.” Hứa Nguyện gật đầu xác nhận, bản thân đến giờ vẫn có cảm giác như đang nằm mơ vậy.
Một bạn khác nghe xong liền vỗ vai cô: “Thật tốt quá, mau pha một ly thử xem đi! Nếu hiệu quả thực sự thần kỳ như trên mạng nói thì chẳng bao lâu nữa là cậu sẽ gầy thôi!”
Hứa Nguyện gật đầu lia lịa, rồi cẩn thận lấy một gói nhỏ ra khỏi hộp. Các bạn cùng phòng cũng tích cực giúp đỡ, chuẩn bị ly và nước ấm.
Khi cô mở gói trà nhỏ ra, nhẹ nhàng thả một chút lá trà vào ly rồi rót nước nóng, hương thơm dịu nhẹ tỏa ra cùng làn hơi nước.
“Thơm thật đấy……”
Chỉ nghe mùi hương thôi đã đủ làm mọi người cảm thấy tỉnh táo. Những người còn nghi ngờ ban đầu giờ cũng tin chắc đây là hàng thật.
Hứa Nguyện cũng thấy thơm vô cùng. Hít sâu vài hơi, cô không thể đợi thêm mà cầm ly trà lên nhấp một ngụm.
Lá sen bung ra trong làn nước màu vàng nhạt, nhìn vào thôi cũng đã thấy thi vị. Khi hớp ngụm đầu tiên, mùi trà dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng, từng giác quan như được thanh lọc, cả người bỗng nhẹ nhàng như bay.
Cô uống hết ly trà lúc nào không hay. Sau khi uống xong, dư vị vẫn còn vương vấn nơi cuống họng, thậm chí còn mang theo chút hậu ngọt dịu dàng.
“Cảm giác thế nào?”
“Ngon lắm! Cảm giác còn ngon hơn tất cả các loại đồ uống mình từng uống trước đây.” Hứa Nguyện cười đáp.
“Đã uống rồi thì lên cân thử đi, xem có giảm tí nào không?”
“Cậu ngốc à?” Trưởng phòng không nhịn được chen vào, “Dù trà có thần kỳ mấy thì cũng đâu thể uống một lần mà giảm ngay mấy ký được!”
Mọi người ngẫm lại thấy cũng phải, nhưng cuối cùng vẫn bảo cô cân thử, để hôm sau so sánh.
Sau khi cân xong, thấy các bạn cùng phòng còn tò mò, Hứa Nguyện vốn định mời họ uống thử, nhưng vì các bạn biết cô rất mong giảm cân thành công nên nói rằng để sau hãy thử.
Không muốn các bạn phải xoay quanh mình mãi, sau khi uống hết trà, Hứa Nguyện tiếp tục dùng nước nóng pha thêm vài lần nữa, đến khi không còn màu nữa mới mang lá trà ra ngoài ban công, đổ vào chậu cây làm phân bón.
Sáng sớm hôm sau, các bạn cùng phòng thức dậy, chợt nhớ đến chuyện trà hôm qua. Họ đánh giá bằng mắt thì thấy cô cũng chưa gầy đi bao nhiêu, nên lại đem cân ra kiểm tra.
Vừa cân xong, cả phòng lập tức hét lên:
“Trời ơi! Cứ tưởng trên mạng nói quá, ai ngờ thật sự giảm ba ký luôn?!”
“Thần kỳ thật đấy!”
“Hứa Nguyện, hôm qua sau khi uống trà cậu cảm thấy thế nào?”
Nhìn con số trên cân, Hứa Nguyện cũng hơi kích động. Sau một lúc suy nghĩ, cô đáp: “Sau khi uống thấy rất thoải mái. Ngoài ra… hình như đi WC hơi nhiều hơn bình thường một chút.”
Nghe vậy, nét mặt các bạn cùng phòng chợt nghiêm lại: “Chẳng lẽ lại là loại trà xổ bụng giảm cân à?”
Một sản phẩm giảm ba ký một ngày thì không phải không có, nhưng phần lớn là làm mất nước tạm thời, hoàn toàn không giảm mỡ, thậm chí có hại cho cơ thể.
“Hẳn là không phải đâu, mình không bị tiêu chảy, chỉ là đi vệ sinh như bình thường thôi. Hơn nữa cũng không thấy khó chịu gì cả.” Hứa Nguyện vội vàng giải thích.
Cô cảm thấy trà Hà Diệp rất tốt, hơn nữa tuy chỉ mới gặp một lần, nhưng cô tin Hướng Vãn là người lương thiện, sẽ không dùng sản phẩm hại người.
Trên mạng có người đã uống trong một thời gian, nếu có tác dụng phụ thì hẳn đã xuất hiện sớm rồi, chắc là không có vấn đề gì đâu.” Một người bạn cùng phòng khác nói.
Thấy Hứa Nguyện tâm trạng không tệ, người bạn cùng phòng phía trước cũng không nghi ngờ nữa.
Trong những ngày tiếp theo, Hứa Nguyện kiên trì uống Hà Diệp Trà, kết hợp với việc chạy bộ, các bạn cùng phòng gần như thấy cô ấy giảm cân rõ rệt.
Trong trường học, mọi người cũng phát hiện, cô gái từng nằm trong top nặng cân nhất trường bắt đầu gầy đi, sau sự ngạc nhiên, họ không khỏi tò mò.
Khi biết cô ấy mua được Hà Diệp Trà đang rất hot trên mạng, mọi người bắt đầu tìm đến nhờ cô ấy giúp mua.
Hứa Nguyện không muốn gây thêm phiền phức cho Hướng Vãn, chỉ nói mình may mắn mua được một hộp, hiện tại không mua được nữa.
Rất nhanh, một sinh viên tốt bụng đã chia sẻ tình hình của Hứa Nguyện lên mạng, kèm theo hình ảnh trước và sau.
Chỉ nhìn hình ảnh hiện tại thì Hứa Nguyện vẫn còn béo, nhưng so với trước đây thì rõ ràng đã gầy đi một vòng nhỏ.
Ví dụ của cô ấy vừa xuất hiện, đừng nói đến việc mua, hiện tại ngay cả người bán cũng không có, mọi người trên mạng đều đang kêu gào.
Còn có người thực sự thèm muốn, trực tiếp ra giá cao để mua Hà Diệp Trà.
Sự hỗn loạn trên mạng không ảnh hưởng đến Hướng Vãn, nhưng bạn bè trên WeChat thì liên tục nhắn tin thúc giục mua Hà Diệp Trà, mặc dù cô ấy đã giao WeChat cho hệ thống quản lý, vẫn thấy được một số tin nhắn.
Điều này khiến Hướng Vãn càng chăm chỉ hơn, buổi tối lại chuẩn bị thêm một nồi Hà Diệp Trà, như vậy mỗi ngày có thể pha ba nồi trà.
Cuối tuần, Dương Ngọt nói muốn đến chơi, Hướng Vãn mới cho mình nghỉ nửa ngày để nghỉ ngơi.
Sau tiếng gõ cửa, Hướng Vãn vừa mở cửa đã bị Dương Ngọt ôm chặt: “Vãn Vãn, tớ yêu cậu muốn chết!”
“Sao vậy?” Hướng Vãn vỗ nhẹ lên lưng cô ấy, không khỏi mỉm cười.
Dương Ngọt buông cô ấy ra, đi một vòng trước mặt cô ấy: “Cậu nhìn xem, tớ có phải gầy đi không? Ha ha, nhờ cậu đưa Hà Diệp Trà, bây giờ tớ ăn nhiều cũng không sợ béo!”
Hà Diệp Trà mà cô ấy pha cũng không kém gì hàng bán, hiệu quả tự nhiên cũng có, Dương Ngọt uống một thời gian, thực sự gầy đi một chút.
Hướng Vãn vừa đóng cửa, vừa gật đầu nhìn cô ấy: “Thật sự gầy đi.”
Dương Ngọt lập tức cười rạng rỡ, tự giác ngồi xuống sofa, nói: “Cậu biết không? Bây giờ tớ ở công ty rất được mọi người yêu quý, các đồng nghiệp đều khen tớ, ngay cả lãnh đạo nhỏ trong bộ phận cũng thường mời tớ ăn trà chiều!”
Hướng Vãn đẩy đồ ăn vặt trên bàn trà đến trước mặt cô ấy, không hỏi lý do, vì với tính cách không thể giữ lời của cô ấy, giây tiếp theo sẽ tự nói ra.
“He he, đều nhờ cậu đưa Hà Diệp Trà, họ muốn uống thử nên mới đối xử tốt với tớ, dù sao cũng là đồng nghiệp, để họ uống nhờ lần hai, lần ba cũng không sao…” Dương Ngọt vừa nói, vừa cầm đồ ăn vặt trên bàn ăn, “Đừng nói, nhà cậu Hà Diệp Trà hiệu quả thật tốt, dù là lần hai, lần ba, họ uống một thời gian cũng gầy đi chút…”
Sau khi chia sẻ một số chuyện xảy ra trong công ty, Dương Ngọt lấy điện thoại ra cho cô ấy xem: “Đúng rồi, trên mạng có chủ đề liên quan đến cậu, cậu đã xem chưa?”
“Chủ đề gì?” Thấy cô ấy trong chốc lát đã ăn hết một cái chân gà, một bao khô bò, một túi thịt heo khô, Hướng Vãn thuận tay pha cho cô ấy ly Hà Diệp Trà.
“Chính là cái này.” Dương Ngọt tìm ra rồi đưa điện thoại cho cô ấy, tự mình cầm Hà Diệp Trà uống.
Dù đã uống nhiều lần, Hà Diệp Trà vẫn ngon như vậy, một ngụm nuốt xuống, hương vị lưu lại trên môi, dư vị vô cùng.
Khi cô ấy uống trà, Hướng Vãn nhận điện thoại cúi đầu xem.
【Tôi không sợ chờ đợi, chỉ sợ không có cơ hội để chờ… [ngã quỵ] chủ quán hoặc là mở thêm vài tài khoản nhỏ, hoặc là để tôi mở shop online được không? Tôi thực sự rất muốn Hà Diệp Trà!】
【Cứu cứu đứa trẻ đi, đứa trẻ sắp béo thành quả bóng rồi!】
【Từng không quan tâm, giờ tôi muốn làm người gầy, chủ quán, cho một cơ hội đi? Quỳ lạy】
【Ô ô ô… Chủ quán ơi, tại sao không kiếm tiền, tiền không thơm sao? Có thể sản xuất nhiều hơn chút không…】
…
【Tôi sẵn sàng chờ, nhưng chủ quán phải cho tôi nơi để chờ chứ? Shop online gì đó, thật sự không suy nghĩ một chút sao?】
【Chủ quán, tôi mắc bệnh nan y, sắp chết, nguyện vọng cuối cùng là được uống Hà Diệp Trà nhà bạn, xin bán cho tôi một hộp!】
【Anh bạn, bệnh nan y của bạn là “Béo” sao? Nếu vậy thì tôi cũng có, nếu không uống Hà Diệp Trà, tôi cũng sắp béo chết, chủ quán cũng nhìn tôi một chút đi!】
…
Nhìn các bình luận của cư dân mạng, vốn dĩ không định mở shop online, Hướng Vãn cũng có chút dao động.
“Cư dân mạng thật hài hước, nhưng cậu thật sự không suy nghĩ mở shop online sao? Giới bạn bè bán hàng nói, số lượng ít còn không sao, hiện tại chắc là rất bất tiện rồi.” Dương Ngọt uống trà nói.
“Để tớ suy nghĩ thêm.” Hướng Vãn nói
⸻
Bên ngoài thời tiết vẫn khá ổn, hai người ngồi trên sofa trò chuyện rôm rả, đang bàn xem lát nữa nên đi đâu chơi thì bỗng nhiên nhận được cuộc gọi từ Hạ Thanh.
Hạ Thanh là người bản địa, hôm nay vốn ở nhà nghỉ ngơi. Nghe nói Dương Ngọt đến tìm Hướng Vãn chơi, cô cũng nói muốn ghé qua. Nhà cô nuôi một con mèo chân ngắn rất đáng yêu, Hướng Vãn và Dương Ngọt đều rất thích, có cơ hội là lại tranh nhau ôm nựng nó. Biết hai người kia mê mèo, Hạ Thanh khi ra khỏi nhà còn cố ý mang theo mèo của mình, không ngờ trên đường đi, vừa mở túi đựng mèo ra để nó hít thở không khí thì nó đột nhiên nhảy phốc ra ngoài chạy mất.
Nghe Hạ Thanh vừa khóc vừa kể chuyện mèo chạy mất, Hướng Vãn và Dương Ngọt cũng sốt ruột theo. Hỏi rõ Hạ Thanh đang ở gần trung tâm thương mại nào đó, hai người liền lập tức chạy ra khỏi nhà đi tìm cô.
Ba người vừa gặp nhau, Hạ Thanh mắt đỏ hoe kể lại:
“Tớ bắt xe đến đây, đến gần nơi này thì bị say xe, nghĩ đoạn sau cũng không xa nữa nên mới định xuống đi bộ một đoạn. Thấy Bánh Trôi có vẻ mệt, tớ mới định mở túi cho nó thở chút, ai ngờ nó phóng vụt ra ngoài chạy luôn…”
“Đừng lo quá, tụi tớ sẽ cùng tìm với cậu.”
Hướng Vãn an ủi một câu, rồi ba người cùng nhau đi vòng quanh tìm kiếm.
Thế nhưng, ban đầu khi mới chạy mất đã không tìm thấy, giờ lại càng khó hơn. Cả ba dạo quanh khu vực một vòng, đúng là thấy vài con mèo, nhưng chẳng con nào là Bánh Trôi.
Gần đây sức khỏe của Hướng Vãn có khá hơn một chút, nhưng dẫu sao vẫn không bằng người bình thường. Sau một vòng đi tìm, khi hội họp lại, thấy sắc mặt Hướng Vãn trắng bệch, Hạ Thanh suýt nữa muốn tự tát mình một cái, trách bản thân vì quá sốt ruột mà quên mất tình trạng sức khỏe của Hướng Vãn.
“Vãn Vãn, cậu đừng đi nữa, tìm chỗ nghỉ một chút đi.”
Hướng Vãn cũng hiểu rõ tình trạng của bản thân, biết nếu tiếp tục đi loanh quanh sẽ chỉ khiến người khác thêm lo lắng. Cô tìm một chỗ ngồi trong tiệm trà sữa gần đó nghỉ ngơi, nhìn theo hai người bạn lại tiếp tục chạy ra ngoài tìm, suy nghĩ một chút rồi soạn một bài đăng tìm mèo đăng lên vòng bạn bè.
Viết xong bài đăng, cô lại nhớ mình cũng có kha khá fan trên Weibo, liền đăng thêm một bài ở đó.
Vừa cập nhật xong Weibo đã thấy fan nhảy vào bình luận ầm ầm:
【Aaaa! Cuối cùng chị cũng lên tiếng, em muốn mua Hà Diệp Trà của chị!】
【Chị mở cái shop online đi mà, em cầu xin chị đó!】
【Nghe tiếng lòng quần chúng đi…】
Sau một hồi fan bàn tán rôm rả, cuối cùng cũng có người chú ý đến nội dung chính của bài đăng:
【Trời ơi, mèo đáng yêu thế mà bị lạc, mong là nó không sao.】
【Trông nó hơi giống mèo nhà em, hy vọng mau tìm được.】
【Ơ, em đang ở gần đây, để em đi tìm phụ.】
【Tìm được mèo có phần thưởng không? Hà Diệp Trà chẳng hạn? (đùa thôi nha~)】
【Tuy không ở gần, nhưng em rành khu đó, đang rảnh nên em đi lòng vòng giúp tìm thử.】
…
Dù bản thân không thể ra ngoài, Hướng Vãn vẫn liên tục liếc ra cửa, hy vọng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Hai tiếng sau, Dương Ngọt trở về, mồ hôi đầy mặt, lắc đầu với cô.
Hướng Vãn thấy cô mệt mỏi liền đứng dậy mua trà sữa giúp.
Dương Ngọt bị mệt nên uống một hơi cạn hơn nửa ly, sau đó lo lắng hỏi:
“Cậu nói xem, có khi nào Bánh Trôi bị người ta ôm đi mất rồi không?”
“Hẳn là không đâu, nó sợ người lạ, thấy ai lạ là chạy trốn ngay mà.” Hướng Vãn trả lời.
Một lát sau, Hạ Thanh cũng quay về. Thấy hai người kia bên cạnh vẫn không có mèo, hốc mắt lại đỏ lên như sắp khóc.
“Cậu ngồi nghỉ chút đi, tụi tớ sẽ đi tìm tiếp cùng cậu.”
Hướng Vãn đưa ly trà sữa khác cho cô.
Nhưng Hạ Thanh lắc đầu, nghẹn nước mắt, nói:
“Bánh Trôi nhút nhát lắm, tớ phải nhanh tìm được nó.”
Thấy Hướng Vãn định đứng lên, Dương Ngọt liền đè cô lại:
“Cậu ngồi yên, để tớ đi với cô ấy.”
Mèo nhà nuôi không như mèo hoang, nếu để thất lạc lâu thì rất nguy hiểm. Nghĩ đến điều đó, Hướng Vãn không khỏi nhíu mày.
Lúc ấy, có mấy thanh niên hơn hai mươi tuổi đang ngồi gần đó thấy Hướng Vãn nhăn nhó, lại nghe lỏm được đoạn đối thoại giữa cô và bạn bè thì chủ động bước tới:
“Em gái, em làm rơi mèo à? Bọn anh giúp em tìm nhé?”
Mấy người đó cũng chẳng có ý đồ gì, chỉ thấy cô gái xinh đẹp gặp chuyện thì muốn giúp đỡ một tay. Dĩ nhiên, nếu tiện thì có được cách liên lạc nữa thì càng tốt.
Hướng Vãn còn chưa kịp phản ứng thì điện thoại cô rung lên thông báo.
Nhớ ra đã đăng bài tìm mèo, cô vội cúi đầu kiểm tra.
【Chủ tiệm ơi, mau lên Weibo xem đi, có người nói hình như tìm thấy mèo rồi!】
Hướng Vãn vừa đọc tin đã mừng rỡ, lập tức nhấn vào Weibo.
Dưới bài đăng mới nhất, có người tag cô vào phần bình luận, bảo là nhặt được một con mèo rất giống trong ảnh cô đăng, bảo cô xác nhận thử xem.
Hướng Vãn vừa nhìn ảnh liền nhận ra ngay – đúng là Bánh Trôi!
Cô lập tức trả lời xác nhận, đối phương thấy thế liền bảo cô gửi địa chỉ để họ mang mèo tới.
Người ta đã giúp tìm lại mèo, Hướng Vãn sao nỡ để họ mất công đến tận nơi, cô đề nghị nhóm mình sẽ tới lấy mèo.
Sau khi nhận được địa chỉ, cô ngẩng đầu nói với mấy thanh niên trước mặt:
“Cảm ơn các anh, bọn em tìm được mèo rồi.”
Bọn họ vội xua tay cười: “Tìm được là tốt rồi.”
Hướng Vãn gọi điện báo tin cho Hạ Thanh và Dương Ngọt.
Hạ Thanh nghe tin như sống lại, chạy thẳng tới. Dương Ngọt cũng quay lại ngay:
“Tốt quá rồi, mau đi đón Bánh Trôi thôi.”
Ba người đi quanh trung tâm thương mại hồi lâu, nhưng hóa ra Bánh Trôi từ sớm đã chạy qua khu dân cư đối diện.
Người nhặt được mèo là một thanh niên khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Anh ta kể, lúc về nhà có thấy con mèo lảng vảng trong bãi cỏ, nghĩ chắc mèo nhà ai nên không để ý. Về nhà rồi, thấy bài đăng Weibo của Hướng Vãn thì mới nhận ra.
“Khi tôi xuống nhà, có một con chó đang rượt nó. Tôi kiểm tra rồi, nó chỉ rụng một ít lông, không bị thương gì đâu.”
“Thật sự cảm ơn anh rất nhiều.”
Hạ Thanh ôm lại mèo trong lòng, nghe nó kêu “meo~” yếu ớt thì nước mắt rưng rưng.
“Chuyện nhỏ thôi mà, không cần khách sáo.”
Thanh niên xua tay cười.
Ra khỏi khu dân cư, Hạ Thanh nói với Hướng Vãn:
“Vãn Vãn, cậu bán cho tớ một hộp Hà Diệp Trà đi?”
“Không thành vấn đề, cho cậu giảm giá 50%.”
Đoán được Hạ Thanh muốn mua trà làm quà cảm ơn, Hướng Vãn đồng ý ngay.
Hạ Thanh mắt vẫn còn đỏ, cười:
“Giảm 50% thấp quá rồi, giảm 10% thôi.”
“Vậy giảm 40%, con số cát lợi.”
“Giảm 20% cũng cát lợi mà.”
“Sáu sáu đại thuận, phù hộ cho Bánh Trôi sau này đều thuận buồm xuôi gió.”
Dương Ngọt nghe hai người cò kè mặc cả thì bật cười:
“Thôi nào, mỗi người nhường một bước, giảm 40% là được rồi.”
Trở về nhà Hướng Vãn, cả ba người cùng vây quanh mèo trấn an một lúc. Đến khi trời sắp tối, Hạ Thanh và Dương Ngọt mới cùng nhau rời đi. Trước khi về, họ ghé lại khu dân cư kia, tặng một hộp Hà Diệp Trà cảm ơn thanh niên đã nhặt được mèo.
Vì theo dõi Weibo của Hướng Vãn toàn là người muốn mua Hà Diệp Trà, đặc biệt là thanh niên kia – nhìn hơi mũm mĩm – lại càng hào hứng.
Nhặt được mèo mà còn được tặng hộp trà cả ngàn tệ, thanh niên ngại ngùng không dám nhận, kiên quyết đòi trả tiền.
Thấy anh ta kiên trì, cuối cùng Hạ Thanh đồng ý để anh ta mua với giá giảm 50%.
Thanh niên sau khi về nhà thì mừng quá nhảy cẫng lên, sau đó đăng bài lên Weibo khoe luôn.
Cư dân mạng thấy kết hợp chuyện nhặt mèo với phần quà là hộp trà liền hiểu ngay, kéo nhau vào Weibo Hướng Vãn bình luận:
【Chủ tiệm ơi, ví của chị rơi rồi, em nhặt được, em không cần cảm ơn đâu, tặng em một hộp Hà Diệp Trà là được!】
【Chủ tiệm, có phải đây là 1666 tệ mới tinh của chị rớt không? Em giữ giùm rồi nha!】
【Nhà chị có chó lạc không? Em mang chó nhà em đến đánh tráo, cho em cơ hội mua trà với!】
【Chủ tiệm, bạn trai chị rớt này, mau đến nhà em nhận lại đi!】
【Phi! Người phía trên mặt dày quá!】
【Hà Diệp Trà không quan trọng, em chỉ muốn làm bạn với chị, cho xin info nhé?】
…
Thấy mèo đã tìm được, Hướng Vãn định xóa bài đăng tìm mèo, tiện thể đăng bài cảm ơn mọi người đã giúp đỡ.
Lúc cô lên Weibo, thấy vô số bình luận dở khóc dở cười khiến cô vừa bực vừa buồn cười. Nghĩ đến nhiều người nhiệt tình vậy, còn có người thật sự ra ngoài tìm giúp, cô quyết định tổ chức rút thăm cảm ơn.
Bài đăng viết rằng cô sẽ rút 100 người trong số các cư dân mạng chia sẻ bài viết, mỗi người tặng một gói nhỏ Hà Diệp Trà và 5 miếng bánh a giao.
Đừng nghĩ chỉ là gói nhỏ và 5 miếng bánh – tính theo giá bán thì tổng số quà đó cũng trị giá hơn mấy trăm tệ.
Dù có vài người nói quà này hơi “keo kiệt”, nhưng nhanh chóng bị fan khác dập tắt, khiến bình luận tiêu cực chìm xuống.
【Tuyệt vời quá, chủ tiệm em yêu chị, nhất định phải trúng!】
【Người châu Phi lại khóc…】
【Aaaa! Cuối cùng cũng có cơ hội được Hà Diệp Trà!】
【Tôi sẽ rủ hết bạn bè chia sẻ, không tin là không trúng!】
【Chia sẻ rồi, ông trời phù hộ cho tôi được trúng nhé!】
【Cảm ơn chủ tiệm tuyệt vời!】
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
