Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi nổi tiếng nhờ bán hàng trên mạng Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Một âm thanh điện tử trong trẻo vang lên khiến Hướng Vãn theo phản xạ nhìn về chiếc điện thoại đặt trên bàn tròn.

Nhưng gần như cùng lúc, cô lại cảm thấy âm thanh ấy không phát ra từ điện thoại, mà giống như vang lên ngay trong đầu mình vậy.

【Ký chủ, chào bạn!】

Nếu như âm thanh đầu tiên vừa rồi còn có thể cho là ảo giác, thì câu nói sau đó vang lên trong đầu khiến Hướng Vãn lập tức căng thẳng toàn thân.

Cô tự biết thể trạng mình tuy không tốt, nhưng tinh thần và tâm lý vẫn còn vững vàng, chưa đến mức vì chút đả kích mà sinh ra ảo giác.

Từ nhỏ cô đã thích đọc sách, đủ thể loại, cả tiểu thuyết mạng cô cũng không thiếu, trong đó mấy truyện hệ thống xuyên không, tu luyện linh tinh cũng từng đọc kha khá.

Cho nên khi nghe đến hai từ “Ký chủ”, phản ứng đầu tiên của cô là liên tưởng đến mấy cái “hệ thống” trong truyện.

Chỉ là… một chuyện vốn chỉ có trong tiểu thuyết lại thật sự xảy ra với chính mình thì, nói thật, có ai mà không hoảng?

“Ngươi là ai?” – Giọng cô hơi khàn, mang theo vẻ cảnh giác rõ ràng.

【Ta đến từ tinh cầu Đồ Tham Ăn – thuộc hệ thống mỹ thực dưỡng sinh.】

Hướng Vãn suýt nữa bật cười khi nghe cái tên “Đồ Tham Ăn”, nhưng lập tức nhớ đến mấy câu chuyện viễn tưởng kiểu “Tam Thể” hay “Quy tắc rừng tối” liền cảnh giác trở lại.

Hệ thống thì vốn không có cảm xúc, nhưng khi nhận ra được suy nghĩ của ký chủ thì… cũng thấy hơi cạn lời.

Hệ thống nhà người ta, vừa xuất hiện đã được ký chủ nâng như trứng hứng như hoa, còn nó, vừa mới nói một câu thì ký chủ đã sắp lôi ra đấu trí đấu lực như trong phim viễn tưởng rồi.

【Ký chủ yên tâm, tinh cầu Đồ Tham Ăn chúng ta rất yêu chuộng hòa bình…】

Chờ hệ thống nói rõ nó đã lang thang không biết bao nhiêu năm ánh sáng ngoài vũ trụ, xuyên qua cả hố đen mới tới được Trái Đất – mà người trên tinh cầu nó còn chưa kịp nghĩ tới chuyện đi thăm trái đất nữa là – thì Hướng Vãn mới thở phào một chút.

“Vậy ngươi tới đây làm gì?”

Hệ thống lập tức truyền toàn bộ thông tin sứ mệnh của nó vào trong đầu Hướng Vãn.

Trong chớp mắt, cô hiểu đại khái tình hình: Tinh cầu Đồ Tham Ăn to gấp mấy lần Trái Đất nhưng dân cư lại ít ỏi, dẫn đến tài nguyên dư thừa mà không dùng hết – đặc biệt là nguyên liệu nấu ăn. Vì không muốn lãng phí và cũng muốn nếm thử thêm nhiều món ngon, người ta bèn chế tạo hàng loạt hệ thống, thả chúng trôi nổi khắp vũ trụ.

Nhiệm vụ của hệ thống là chọn ra người phù hợp trên các tinh cầu, cấp nguyên liệu nấu ăn cho họ, chế biến thành mỹ thực bán ra – một mặt tiêu hao vật tư dư thừa, mặt khác quảng bá văn hóa ẩm thực của tinh cầu.

【Ký chủ thật may mắn, đây là hệ thống dưỡng sinh mỹ thực, nguyên liệu đến từ tinh cầu Đồ Tham Ăn đều vừa ngon vừa có lợi cho sức khỏe, ăn thường xuyên là sẽ khỏe mạnh nhanh thôi!】

Hệ thống dường như cũng nhận ra thể trạng yếu ớt của Hướng Vãn nên chủ động trấn an.

Nếu trước đó cô còn giữ được bình tĩnh thì sau câu này, trong lòng cô thật sự bắt đầu rung động.

Bệnh tật triền miên, chuyện gì cũng phải kiêng, không cẩn thận là phải vào viện – bản thân khổ sở không nói, còn làm cả nhà lo lắng không yên. Không ai hiểu hơn cô, có một cơ thể khỏe mạnh quan trọng nhường nào.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần thổi nến sinh nhật, ước nguyện duy nhất của cô luôn là: “Mong con khỏe mạnh.” Sau này lớn rồi, thấy bản thân chắc khó mà đạt được, cô đổi nguyện vọng thành: “Mong ba mẹ luôn mạnh khỏe.”

Nghĩ đến đây, cảm xúc trong lòng dâng lên khiến ngực cô hơi tức, phải giơ tay xoa xoa ngực để trấn tĩnh lại.

Có lẽ hệ thống cũng nhận ra cô yếu quá mức, tạm thời không lên tiếng nữa.

Một lúc sau, khi đã bình tâm trở lại, cô đứng dậy rót một ly nước ấm uống phân nửa, vừa cầm ly sưởi ấm tay vừa quay lại ban công ngồi xuống: “Vậy giờ… tôi nên làm gì?”

【Đinh ~ Tân thủ lễ bao: 1 phòng bếp vô khuẩn + công thức bánh thát da】

【Nhiệm vụ 1: Trong vòng một tháng bán ra 100 phần bánh thát da】

【Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ: Công thức trà Hà Trạch】

Khi hệ thống nói xong, Hướng Vãn lập tức cảm thấy trong đầu xuất hiện một công thức bánh mới lạ – “bánh thát da”. Nhưng đọc qua nguyên liệu và cách làm, cô ngạc nhiên phát hiện nó khá giống “bánh a giao” trên Trái Đất.

Nghĩ đến chuyện mẹ từng nói có người họ hàng từng bán loại bánh này qua vòng bạn bè, cô chợt nảy ra ý: nếu chưa mở được cửa hàng thì hay là thử bán qua mạng trước?

【Ký chủ, xin chọn vị trí đặt phòng bếp vô khuẩn】

Vừa định nghĩ tiếp thì hệ thống đã lên tiếng.

Cô đoán ngay đây là không gian dùng để chế biến mỹ thực bán ra, chắc chắn khác với phòng bếp gia đình thông thường, vì vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm là vô cùng quan trọng.

Sau khi do dự giữa phòng bếp và thư phòng, cô quyết định chọn thư phòng – vốn ít khi dùng tới – để đặt gian bếp này.

【Đã xác nhận.】

Hệ thống lập tức chuyển toàn bộ bàn ghế sách trong thư phòng vào phòng ngủ, sau đó triển khai phòng bếp vô khuẩn mới.

Phòng bếp sạch sẽ, ngăn nắp, mang phong cách khoa học hiện đại khiến Hướng Vãn không khỏi tròn mắt ngạc nhiên, nhìn có phần đáng yêu.

Cô bước vào, đi một vòng, phát hiện quầy nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn đầy đủ mọi thứ để làm “bánh thát da”. Thấy cả tạp dề, mũ, khẩu trang và bao tay đều được chuẩn bị, cô lập tức mặc vào và bắt đầu thử làm.

Dù tên là “bánh thát da”, nhưng để dễ bán hơn, cô quyết định gọi nó bằng cái tên quen thuộc hơn – “bánh a giao”.

Bước đầu tiên là dùng rượu để ngâm a giao đến khi tan hoàn toàn.

Cô lấy ra hộp pha lê màu vàng nhạt, a giao khối và rượu vàng, chuẩn bị bắt đầu thì bỗng nhớ đến việc cần chụp ảnh sản phẩm.

【Hệ thống có thể giúp quay và chụp hình.】

“Vậy nhờ nhé.” – Cô nói, rồi lấy a giao ra, bắt đầu làm.

Vừa mở hộp, hương thơm ngọt ngào đã lan tỏa. Cô từng ăn thử a giao nhưng thật sự không thích mùi vị lắm. Vậy mà loại nguyên liệu này lại tỏa ra mùi dễ chịu đến mức khiến người ta muốn… cắn một miếng.

Chỉ là nguyên liệu thôi đã thơm thế này, chẳng trách cô càng thêm mong chờ thành phẩm.

Cô cắt vụn a giao cho vào hộp, đổ rượu vàng vào. Màu rượu nhàn nhạt, ánh sáng dịu nhẹ khiến người chưa từng uống rượu như cô cũng thấy hơi lâng lâng.

Quá trình ngâm phải mất ít nhất 24 giờ, nên cô không thể đứng đó chờ. Nghĩ còn nhiều việc cần làm, cô rời phòng bếp.

Sau khi ra ngoài, cô bắt đầu tra cách bán hàng qua mạng, đặc biệt là bán hàng qua vòng bạn bè.

Phát hiện việc kinh doanh như thế cũng cần giấy phép, cô vốn định tự đi làm thì hệ thống đã lên tiếng: nó có thể giúp cô xử lý.

Giải quyết xong vấn đề giấy tờ, cô tiếp tục học hỏi kinh nghiệm bán hàng.

Cả ngày hôm đó, Hướng Vãn gần như dành toàn bộ thời gian đọc tài liệu, học hỏi kinh nghiệm bán hàng online.

Đến tối, mắt mỏi, đầu óc cũng lơ mơ, cô đơn giản nấu bát mì, ăn xong thì tắm rửa, lên giường nghỉ.

Nằm trên giường, cô cảm giác như cả ngày hôm nay đều là mơ vậy.

“Hệ thống…”

【Ta đây.】

Nghe được câu trả lời đều đều của hệ thống, cô mới thở phào và chìm vào giấc ngủ.

Đêm đó, cô mơ một giấc mộng đẹp – trong mơ, cô có một cơ thể khỏe mạnh như bao người, muốn chạy thì chạy, muốn nhảy thì nhảy, muốn ăn gì thì ăn, không cần phải kiêng kị, không cần sợ mệt.

Sáng hôm sau, trời vẫn đẹp.

Hướng Vãn tỉnh dậy, quên mất nội dung giấc mơ, nhưng khóe môi vẫn còn vương nét cười nhè nhẹ.

Sau khi xác định a giao đã ngâm đủ 24 giờ, cô một lần nữa bước vào phòng bếp vô khuẩn.

A giao đã tan hoàn toàn, dung dịch trong veo lấp lánh. Cô thưởng thức một lát rồi bắt đầu lấy ra các nguyên liệu phụ: táo đỏ, hạt óc chó, kỷ tử, mè đen, đường phèn…

Tuy trông giống nguyên liệu Trái Đất, nhưng mùi hương lại thơm đến lạ kỳ, khiến cô – người xưa nay ăn uống không mấy hào hứng – cũng muốn nếm thử.

Sau khi dàn đều và làm lạnh, bánh sẽ đông lại, có thể cắt miếng ăn ngay hoặc đóng gói.

“Hệ thống, làm ơn chụp giúp tôi vài tấm ảnh làm tư liệu.”

Hệ thống chụp một loạt ảnh rồi thuận tiện khen ngợi:

【Ký chủ có thiên phú rất cao.】

Bánh a giao thoạt nhìn đơn giản, nhưng lần đầu làm ra thành phẩm hoàn hảo như vậy không phải ai cũng làm được.

Hướng Vãn khẽ cười khi nghe khen, rồi hỏi tiếp:

“Đúng rồi, tôi thấy mấy shop mới mở đều có chương trình khuyến mãi khai trương, chúng ta có cần chuẩn bị gì không

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc