Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Nhờ Kể Chuyện Ma Mà Nổi Như Cồn Dưới Âm Phủ Chương 1: Thấy Ma

Cài Đặt

Chương 1: Thấy Ma

Vũ Dạng bị một cô gái thu hút sự chú ý. Giữa cái mùa hè chang chang nắng gắt, cô ta quấn kín mít từ đầu tới chân, đội một cái nón thiệt to, vành nón sụp xuống vai, lại còn mang khẩu trang, tới cả đôi mắt cũng không tha, đeo kính đen luôn, người ta căn bản không thể nào nhìn ra cô là ai.

Cô gái đứng cạnh cái thùng bỏ tiền xu có vẻ đắn đo, Vũ Dạng nhìn ra là cô nàng không có tiền lẻ, mới móc tiền trong túi ra, bước tới trước mặt, chặn cái tờ tiền đỏ chót của cô kia lại, rồi tự bỏ tiền của mình vô thùng: “Vậy là được rồi đó.”

“Cảm ơn, cảm ơn.” Cô gái kia biết ơn lắm, vừa cảm ơn vừa cúi người.

Vũ Dạng xua tay nói chuyện nhỏ thôi, rồi quay về chỗ cũ đứng, cô gái kia cũng đứng cách đó không xa.

Hồi nãy lúc cô gái kia mở ví tiền ra để lộ một cọc tiền đỏ chót to đùng, ánh mắt mọi người trong xe, cả sáng lẫn tối, đều dòm ngó về phía cô. Giờ thì, có một cánh tay đã không còn chịu nằm yên nữa rồi.

Cô nàng lẹ tay lấy điện thoại ra quay, lúc cái tên đàn ông kia vừa mới thò tay lấy được thì cô tới chộp lấy tay gã ta một cái: “Anh hai ơi, cái tay của anh nó thành tinh rồi à nghen, cứ khoái lựa cái bóp nào có tiền nó chui vô hoài vậy.”

Ánh mắt tất cả mọi người trong xe buýt đều dồn về phía này, có người thấy tình hình không ổn cũng lẹ làng lấy điện thoại ra quay.

Cô gái lấy cái bóp từ trong tay gã đàn ông lại, giọng nói tuy không có giận dữ vì bị ăn cắp, nhưng lại rất nghiêm túc: “Thưa anh, anh giải thích một chút giùm, cái bóp của tôi tại sao lại ở trong tay anh vậy?”

Gã đàn ông giận dữ mắc cỡ, vùng tay ra khỏi Vũ Dạng, nước bọt bắn tung tóe, chỉ thẳng vô trán cô gái mà chửi um sùm: “Mày nói xàm nói bậy gì đó, con mắt nào của mày thấy tao ăn cắp đồ?”

Vũ Dạng kéo cô gái về phía sau lưng mình, đối diện với ánh mắt gã đàn ông mà không hề nao núng: “Hai con mắt tôi đều thấy hết á, không phải ai lớn tiếng, ai hung hăng là người đó có lý đâu, tôi có quay lại bằng chứng hết rồi, lát xuống xe là đi thẳng tới đồn công an luôn.”

“Má mày, tao giết mày.” Gã đàn ông vung nắm đấm giáng thẳng vô Vũ Dạng.

Cô nắm chặt cái chùm chìa khóa trong túi, chờ gã ta đánh tới là cô sẽ đâm thẳng vô. Nhưng cái nắm đấm đó đã dừng lại ngay trước mắt cô chỉ vài centimet, rồi sau đó gã đàn ông cứ như bị ai đẩy, lảo đảo lùi lại mấy bước.

Xe buýt vừa tới trạm, cửa mở ra, gã đàn ông loạng choạng lao thẳng xuống xe rồi chạy mất tiêu.

Mọi người trong xe thở dài một tiếng. Vũ Dạng bước xuống xe, cô gái kia cũng theo sau bước xuống.

“Mọi chuyện hồi nãy tôi có quay lại hết, cô cần thì tôi gửi qua cho.” Cô lấy điện thoại ra định kết bạn.

Cô gái vừa gật đầu vừa lắc đầu: “Điện thoại của tôi hết pin rồi, tôi mượn điện thoại cô gọi một cuộc được không?”

Vũ Dạng mở màn hình gọi điện rồi đưa điện thoại qua, cô gái bấm số rồi nhỏ giọng trao đổi với người bên kia.

Cô nàng ngồi xổm dưới bóng cây để nhìn mặt trời, vẫn như mọi ngày, nhưng sao cô lại cảm thấy hơi lạnh chứ không có thấy nóng gì hết trơn.

Cô gái gọi điện xong, đưa điện thoại lại cho cô bằng hai tay: “Bữa nay thiệt lòng cảm ơn cô lắm, cô có thể gửi cái đoạn video qua số điện thoại này được không?”

“Chuyện nhỏ.” Cô cầm lấy điện thoại, gửi video bằng tin nhắn.

Xong xuôi hết, hai người chào tạm biệt nhau.

Nghĩ tới chuyện đường xa bị kẹt lại, Vũ Dạng đội nắng chạy như bay tới tiệm sách, nhưng vẫn là tới trễ, ngoài cửa tiệm đã có không ít người đang đứng đợi.

Cô chạy nhanh tới, vừa mở cửa vừa xin lỗi: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, bữa nay trên đường có chuyện nên tôi bị trễ giờ.”

“Tụi tôi cứ tưởng cô chủ nhỏ bữa nay không tới luôn chứ.” Tiệm sách này là của nhà Vũ Dạng, mọi người thấy cô tuổi còn trẻ nên thích gọi là cô chủ nhỏ.

“Mời mọi người vô lẹ đi, ngoài đó nóng chết luôn.” Vũ Dạng bước vô mở quạt máy ở lầu một, gió thổi tới thiệt là dễ chịu. “Quạt ở lầu hai, lầu ba mọi người cứ tự động lên mở nha, cái điều khiển nằm trên cái tủ lớn đó.”

“Rồi, cô chủ nhỏ, cô cũng nghỉ ngơi đi, tôi thấy cô chạy bộ tới mà.” Mấy vị khách này hay lui tới tiệm sách nên đã quen thân với Vũ Dạng.

Vũ Dạng ở ngoài đường không đổ một giọt mồ hôi nào, vừa bước vô thì cái hơi nóng nó ập thẳng vô người cô. Cô ngồi sau quầy, dựa lưng vào ghế, cầm cái quạt nhỏ lên, thiệt là sướng.

Cái tiệm sách này coi như là cái báu vật gia truyền của nhà họ Vũ, hồi còn ở tay ông nội cô thì chỉ có hai lầu thôi. Mấy năm trước ông mất, tiệm sách mới về tay Vũ Dạng.

Cô vừa mới tốt nghiệp, cũng không có công việc gì, mới nghĩ tới chuyện xây thêm một lầu nữa để làm cho lớn hơn, sau này sẽ là cái nghiệp làm ăn của mình. Với lại trước đó có nhiều khách hàng gợi ý nên có một cái phòng tự học nữa.

Nhưng hồi đó cô không có nhiều tiền, chỉ có thể đi vay ngân hàng. Sau khi sửa chữa xong, lầu một là nơi để tài liệu học tập và sách đọc, lầu hai toàn bộ là sách và ấn phẩm, lầu ba là phòng tự học.

Sau khi cải tạo, số lượng người ghé thăm tiệm sách nhiều hơn trước và cô vừa trả xong nợ vay từ năm kia.

“Cộc cộc cộc...”

“... Cộc cộc cộc...”

Vũ Dạng nghe có người đang gõ cửa, cô nhắm mắt lại và lên tiếng mời: “Mời vô, tiệm sách không cần gõ cửa chứ.”

Lời vừa dứt, tiệm sách không có người bước vào mà lại trở nên yên tĩnh. Cái hơi nóng xung quanh Vũ Dạng đột nhiên biến mất.

Cô mở mắt ra, nhìn thấy những người khác trong tiệm đang nhìn chằm chằm vào mình, cô không tự nhiên gãi gãi mặt: “Sao vậy?”

Một cô gái thường xuyên đến tiệm sách cầm quyển sách gật đầu với cô: “Cô chủ nhỏ, cô ngủ gật nói mớ đó, giọng còn khá lớn nữa.”

Cô nhìn cô gái kia rồi lại nhìn ra cửa, rõ ràng cô nghe thấy có người gõ cửa mà, còn gõ rất gấp gáp chứ: “Mọi người không nghe thấy có người gõ cửa sao?”

Những người khác trong tiệm đều lắc đầu, cô vốn rất chắc chắn, giờ thì hơi lung lay. Cô nghĩ có lẽ là do mình bị nóng tới choáng váng, hơn nữa cửa tiệm sách đang mở, ai lại đi gõ cửa chứ.

Cô không để tâm nhiều lắm, nhắm mắt lại kiểm tra công đức trong đầu.

Nhiều năm trước, trên đầu giường Vũ Dạng xuất hiện một cuốn tiểu thuyết, thế giới trong đó chính là thế giới mà cô đang sống. Cô là một nhân vật pháo hôi số ba trong truyện, luôn tìm cách hãm hại nữ chính.

Trong một lần bắt cóc nữ chính, cô bị người ta giết lầm rồi vứt xác ở ngoài đồng vắng, lúc được tìm thấy thì một cái đùi đã bị chó hoang ăn mất.

Cuốn sách cho cô biết rằng, muốn thay đổi kết cục phải tích đủ chín nghìn chín trăm chín mươi chín vạn công đức. Hồi đó, cô đọc tới đây thì thấy rất sợ nhưng cũng không có tin.

Ai ngờ ngày hôm sau cuốn sách biến mất, trong đầu cô còn xuất hiện một cái Ứng dụng Công Đức y như thiệt vậy. Khoảnh khắc đó, cô buộc phải tin và bắt đầu làm việc tốt mỗi ngày để tích lũy công đức.

Ban đầu, cô và nam nữ chính sẽ gặp nhau ở cấp ba nhưng nhờ có công đức, ngoài đời cô còn chưa thấy bóng dáng nam nữ chính lần nào.

Vũ Dạng xem xét tổng số công đức, tính luôn cả những cái tăng thêm vì làm việc tốt, và những cái bị trừ lặt vặt vì không kìm được mà bật cười trong mấy năm qua, tổng cộng là mười nghìn không trăm lẻ tám điểm. Cô thở dài một hơi rồi xem chi tiết công đức của ngày hôm nay.

Nhìn vào bảng chi tiết, cô thấy hơi không dám tin, làm việc tốt thì công đức có tăng, nhưng cô không ngờ lại tăng nhiều tới vậy.

Trừ mười điểm công đức sáng sớm đi giúp đỡ ở viện phúc lợi, chỉ riêng chuyện giúp người trên xe buýt đã tăng ba mươi điểm. Nếu là lúc trước thì nhiều nhất cũng chỉ tăng mười lăm điểm, không ngờ lại nhiều như thế này.

Tâm trạng vốn đang phiền muộn của Vũ Dạng trở nên sáng sủa hẳn, cô thoát khỏi Ứng dụng Công Đức và cầm sách lên đọc.

Khi tập trung hết sức vào sách, thời gian trôi qua đặc biệt nhanh. Vũ Dạng khép sách lại thì bên ngoài trời đã nhá nhem tối.

Người trong tiệm cũng đã đi gần hết, chỉ còn lác đác vài người, họ cũng bắt đầu dọn dẹp đồ đạc để chuẩn bị rời đi.

Đợi mọi người đi hết, Vũ Dạng quét dọn tiệm sách một lượt, dọn dẹp xong cả ba lầu thì cô đau lưng mỏi gối. Cô đấm lưng rồi đi đổ rác.

Bên cạnh tiệm sách không có cái thùng rác lớn nào, cô cần phải đi vào một con hẻm vắng vẻ. Đèn đường trong hẻm đã hỏng từ lâu mà không ai sửa, ban đêm nó cứ chớp chớp nháy nháy khiến người ta sợ hãi.

Từ lúc bước vào, cô đã cảm thấy có tiếng bước chân ở phía sau, cô không dám quay đầu lại nhìn, lấy điện thoại ra định báo cảnh sát.

Tay cô run run bấm số nhưng chưa kịp gọi đi, cô chỉ cảm thấy cổ mình lạnh toát, một con dao đã kề sát cổ.

Gã đàn ông dẫn cô vào sâu trong hẻm, định tống tiền một phen. Hắn thấy mặt Vũ Dạng sợ tới tái mét, trên chóp mũi còn rịn mồ hôi, hắn khẽ hừ một tiếng: “Ban ngày không phải mày hung hăng lắm sao, giờ sao lại nhát cáy vậy.”

Ban ngày?

Hình ảnh trên xe buýt nhanh chóng lướt qua trong đầu cô, tên này là tới trả thù cô đây mà.

Ở đây không có lấy một bóng người, tôi không lẽ phải bỏ mạng ở nơi này sao? Chẳng lẽ đây chính là cái báo ứng cho việc làm người tốt ư? Đến lúc nguy cấp thì không có ai tới cứu mình hết.

“Nhân gian tự có lẽ phải, đừng để người tốt phải lạnh lòng!”

Trong con hẻm tĩnh mịch truyền đến một giọng nói uy nghiêm. Một người đàn ông mặc quan phục thời cổ đại không biết từ đâu xuất hiện, tung cú đá xoay vòng về phía tên côn đồ, đá văng hắn ra xa tới ba mét.

Tên côn đồ hoảng loạn bò dậy khỏi mặt đất, cầm con dao la hét loạn xạ xung quanh: “Ai đó? Ai? Có giỏi thì bước ra, đừng có trốn rồi hù người ta.”

“Anh hai, anh bị quáng gà hả? Người ta đang đứng đây chứ.” Vũ Dạng chỉ vào người đang chỉnh trang quần áo bên cạnh mình mà nói.

Tên côn đồ nhìn về hướng cô chỉ, không có ai cả, hắn sợ tới mức tê liệt ngồi phệt xuống đất. Hắn lại nhớ tới vừa nãy có một luồng gió lạnh thổi tới, rõ ràng đang là mùa hè mà mình lại lạnh như rơi xuống hố băng, có một thứ gì đó đã đá mình ra.

Hắn vứt con dao, vừa bò vừa lăn ra khỏi con hẻm.

“Anh hai, tôi tên là Vũ Dạng, vừa nãy thiệt lòng cảm ơn anh nhiều lắm.” Người đàn ông trước mặt mặc đồ cổ trang, chắc là người trong giới Hán phục, cô chắp tay vái chào theo kiểu người xưa để cảm ơn.

“Tôi biết rồi, tôi tên là Lục Chi Đạo.” Người đàn ông nói tên của mình rồi dẫn cô đi ra ngoài.

Biết rồi? Biết cái gì? Tên tôi hay lời cảm ơn của tôi?

Vũ Dạng đi theo sau, quan sát bộ quần áo của đối phương: áo bào tím, giày ủng đen đế dày, mũ ô sa đen, nhìn qua giống như Bao Công, nhưng không có hình mặt trăng khuyết. Lông mày, râu đều màu đỏ, đôi mắt như điện, trông thấy rất ngay thẳng, nghiêm nghị.

Cô nhìn chăm chú quá nên dây giày tuột lúc nào không hay, cô vấp chân suýt ngã. Cô ngồi xổm xuống vừa buộc dây giày vừa hỏi: “Anh Lục, anh hóa trang thành Bao Công đó hả?”

“Phán quan.” Lục Chi Đạo đứng ngay trước mặt, nhưng giọng nói lại như từ xa xăm vọng tới.

Vũ Dạng nghe thấy sửng sốt. Cô ngẩng đầu nhìn người, ở góc độ này nhìn lên, đối phương dường như cao lớn hơn không ít, xung quanh tỏa ra một làn khói mỏng, càng nhìn càng thấy âm u, rợn người.

Đứng lên nhìn thì lại giống như lúc nãy, ngồi xuống lại khác, cô thử liên tục ngồi xuống rồi đứng lên, rồi cô phát hiện ra.

Người này!

Không phải!

Là cái thứ này!

Cái thứ này không có bóng!

Bên ngoài đèn đóm rực rỡ, đó là lúc mọi người vứt bỏ mệt mỏi cả ngày để bắt đầu cuộc vui, Vũ Dạng suy nghĩ mình phải làm sao đây, nhìn tình hình này thì trừ mình ra, không ai thấy được Lục Chi Đạo.

Cô phải cầu cứu làm sao đây? Tìm cảnh sát, tìm người xung quanh đều không được. Cô cần một Thiên sư, loại Thiên sư có phép thuật cao cường ấy.

Nhưng mà cô phải đi tìm Thiên sư ở đâu bây giờ? Ai có thể đến cứu cô? Tại sao cô vừa làm được một chuyện tốt thì lại bị trả thù liền luôn, rồi sau đó lại bị ma quỷ quấn lấy? Đây chẳng lẽ là “phần thưởng” dành cho người tốt hay sao?

Lục Chi Đạo thấy cô dừng lại thì lập tức nhìn cô: “Sao không đi nữa?”

Đầu óc Vũ Dạng rối bời, theo bản năng của cơ thể, cô giơ tay lên nói: “Tôi... tôi muốn đi vệ sinh.”

Lục Chi Đạo buông cô ra, Vũ Dạng vươn chân ra định chạy, chân cô mềm nhũn ra, suýt chút nữa quỳ gối xuống đường. Thật đáng sợ, chân cô bị dọa tới mềm nhũn luôn rồi.

Cô đi cà nhắc bước vào trung tâm thương mại nhưng không đi tới nhà vệ sinh, mà nhắm thẳng tới một cánh cửa khác. Vừa bước ra khỏi cửa, cô chặn một chiếc taxi và giục tài xế: “Sư phụ, chạy lẹ lên, chạy lẹ lên, nhà tôi chưa khóa gas, sắp cháy tới nơi rồi!”

Nửa bên mặt của tài xế xe taxi bị ánh đèn đường trong hẻm chiếu vào nên ửng đỏ, còn nửa bên gần phía Vũ Dạng thì chìm trong bóng tối, không thể nhìn rõ mặt.

Cô không để ý nhiều lắm, nghĩ đến chuyện vừa rồi vẫn còn sợ hãi. Cô quay đầu lại nhìn phía sau, trong lòng không yên chút nào, cứ cảm thấy con ma kia sẽ đuổi theo.

Chiếc xe chạy không nhanh không chậm được vài phút thì dừng lại. Vũ Dạng nhìn xung quanh, chưa tới nhà cô mà.

Cô vừa định hỏi tại sao lại dừng, thì tài xế ghé sát tai cô thủng thẳng nói: “Cô đang tìm tôi đó hả?”

Cảm giác lạnh lẽo, nghẹt thở lại ập tới. Cô cứng đờ người quay đầu lại nhìn người trước mặt, da mặt gã cứ như thạch da heo đang tan chảy, tí tách tí tách rớt xuống.

Vũ Dạng không thể kiểm soát được sự sợ hãi nữa, cô cuộn tròn trên ghế, ôm đầu la hét: “A... A a... A!”

Cô hét lên thê lương, xé ruột xé gan, nhưng không ai có thể nghe thấy.

Lục Chi Đạo không quan tâm đến tiếng hét của cô, hắn bóp ngón tay thì xuất hiện một cây bút lông lớn. Cây bút lông vung qua vung lại, vẽ ra hình Âm Dương Bát Quái.

Đầu ngón tay hắn chỉ thẳng vào Vũ Dạng, cái hình Bát Quái kia như có mắt, phát ra ánh sáng vàng bay về phía cô. Cô ngay lập tức im bặt, ngã vật ra ghế ngồi.

Lục Chi Đạo hài lòng cất bút lông đi, bật nhạc trong xe, và lái xe thẳng tới Âm Phủ dưới sự thanh tẩy của thần chú Đại Bi!

Lúc Vũ Dạng tỉnh lại, cô nhìn thấy trước mắt là một mảng màu đỏ, một mảng màu tím, rồi lại một mảng màu xanh.

Cô hoàn toàn không hiểu gì về môi trường mà mình đang ở. Huống hồ trước khi ngất đi, cô còn bị ma quỷ quấn lấy. Cô không dám mở mắt ra dễ dàng, giả vờ như chưa tỉnh, lắng nghe vài giọng nói từ không xa.

“Sao cô ấy vẫn chưa tỉnh dậy? Tôi rất muốn thấy cô ấy tỉnh lại.”

“Cô ấy chính là người được mô tả trong 《Âm Phủ Quỷ La Hành Kỷ》 đó hả?”

“Đúng, đúng, đúng, chính là cô ấy. Trông có vẻ yếu ớt nhưng không ngờ lại cao lớn vạm vỡ như vậy.”

Bọn họ nói tiếng Hán, nhưng tại sao tôi lại không hiểu?

Vũ Dạng không hiểu 《Âm Phủ Quỷ La Hành Kỷ》 là gì, chẳng lẽ là phiên bản 《Marco Polo Hành Kỷ》 ở Âm Phủ? Vậy tại sao tôi lại xuất hiện trong sách chứ?

Cô thở dài thật sâu, ai có thể đến cứu tôi đây?

Mấy con ma quỷ không xa trở nên im lặng, nghe ngóng một hồi lâu rồi nói: “Ê, cô ấy tỉnh rồi, tôi nghe thấy cô ấy thở dài đó.”

Vũ Dạng vội vàng ngậm miệng lại.

Sau đó, cô nghe thấy một con ma khác nói: “Tôi ngửi thấy rồi, hơi thở của người phàm rõ ràng nặng hơn.”

Cô vội vàng nín thở.

“Tôi cảm thấy tim cô ấy đập nhanh hơn, chắc chắn là tỉnh rồi.” Con ma thứ ba nói.

Vũ Dạng không thể giả vờ được nữa, cô mở mắt ra và buông xuôi, muốn chết thì chết luôn chứ!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc