Cùng nhau tận hưởng cơn gió êm dịu xuyên qua tán lá, tựa như đang dịu dàng vuốt ve làn da. Uống nước mơ nhâm nhi nhàn nhã kể chuyện đời thường.
Hình như đã rất lâu họ không có thời gian ngồi lặng người nhìn ngắm bầu trời như vậy. Không gian ở đây làm người khác không kìm được mà chìm đắm lúc nào không hay.
Tiểu Đào sau khi tiễn hai vị khách dễ thương đi, cuối cùng không nhịn được phá lên cười với Đàm Ly. Hai cô ấy còn nói lần sau cứ gọi là tiểu Ái và tiểu Mật cho thân quen. Đoán chừng thường xuyên sẽ ghé quán thăm hai cô đây mà.
Trong phim trường ở một trạm gỗ dựng lên cho nhân viên nghỉ ngơi. Ba người đặt đồ ăn lúc này đang hàng say ăn quên lối về, đến nỗi không có thời gian để tám chuyện với nhau nữa.
Từ lúc mở hộp cơm ra bắt đầu ăn cho đến lúc ăn xong đóng hộp không lại. Mùi thơm của thức ăn bao trùm khắp không khí làm họ không thể nào dừng tay được. Ăn hoài ăn mãi đến hết lúc nào không hay.
Đính Kiệt sau khi ăn xong thỏa mãn ngồi uống nước mơ ăn bánh quế hoa. Nhớ lại mỹ vị như còn đọng lại đầu lưỡi, thật sự vẫn muốn được ăn tiếp.
Món gà cay Tứ Xuyên ngon xuất sắc, anh đã từng ăn ở nhà hàng kia nhưng từ hương vị đến màu sắc đều thua xa ở đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


