Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Mở Quán Ăn Ở Hoành Điếm Chương 28: Đàm Gia xuất hiện ở Mỹ thực Chiết Giang

Cài Đặt

Chương 28: Đàm Gia xuất hiện ở Mỹ thực Chiết Giang

Một SỐ người theo dõi weibo của Mỹ Thực Chiết Giang nhìn thấy tiêu đề như vậy thì tò mò xem thử.

Đầu bài còn có link bài viết của Hoành Điếm Trạm. Đến khi nhìn thấy các món ăn đẹp mắt bày trên bàn gỗ, phong cảnh nên thơ càng tô điểm cho mỹ thực. Dưới bài đăng bắt đầu bàn tán sôi nổi.

Người Chiết Giang: Cho hỏi ai ăn ở đây rồi cho xin ý kiến. Từ nhà tôi đến Hoành Điếm hơi xa. Có đáng để đi 1 tiếng tàu không nhỉ?

Không thịt không vui: Trời ơi mẩy người Hoành Điếm này thật gian xảo. Làm gì cũng âm thầm hoạt động ở trong đó. Tôi vừa vào mới biết được, nhóm người này còn nói rõ phải bảo tồn lương thực của Hoành Điếm nữa chứ. Không được cuối tuần này tôi nhất định phải đến ăn thử.

Đàm Ly nghe tiếng gõ cửa thì đi ra, ngạc nhiên nhìn Cao Văn đứng trước cửa. Mới sáng sớm 7 giờ rưỡi mà anh ấy đã đến ăn rồi sao. Cô còn chưa nấu mà.

"Chào cô Đàm. Thật ngại quá không biết sáng mấy giờ cô bán vậy?”

"Xin lỗi anh Cao nhưng quán không có bán đồ ăn sáng."

Cao Văn nghe vậy không kìm được gương mặt thất vọng chán chường. Đàm Ly khó hiểu hỏi có chuyện gì thì mới biết chuyện của Cố Thần Vũ. Nhìn tờ giấy chuẩn đoán sức khỏe của người đàn ông hôm qua, không ngờ anh ấy lại bị bệnh nghiêm trọng như vậy.

"Thật sự tôi cũng đã thử mua ở các nhà hàng khác nhưng anh ấy đều không ăn nổi. Không ngờ hôm qua đến đây anh ấy ăn rất ngon miệng, tối cũng không mất ngủ nhiều. Nên tôi dự tính ngày ba bữa đến đây mua mang về. Không ngờ buổi sáng cô không bán."

"Nhưng mà ngày nào cũng ăn một món như vậy cũng sẽ ngán, tình hình sức khỏe như vậy nên ăn đầy đủ mới bổ sung dinh dưỡng được."

"Bác sĩ cũng nói vậy nhưng người không ăn được tôi cũng đâu thể ép. Anh ấy nói không mùi vị nhạt như nước sao tôi nỡ bắt mở miệng nhét vô. Có lần tự anh ấy cũng cố gắng nhưng mà ăn vào nôn ra, ngửi mùi đã thấy khó chịu. May mà tối qua anh ấy ăn được, nếu không cả ngày không có gì vào bụng rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc