Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cao Văn thấy không gian ở đây rất đặc biệt. Lúc đầu hắn còn sợ Cố Thần Vũ đến sẽ bị để ý nhưng nào ngờ ai lấy đều cúi đầu tập trung ăn uống, không rảnh nói chuyện với nhau chứ đừng bảo nhìn ngó lung tung. Dù sao bên ngoài cũng đang có người chờ, ăn xong là cảm ơn cô gái đầu bếp rồi rời đi luôn.
"Dĩ nhiên rồi, hai ông chỉ uống chung một bình thôi. Nói tiểu Ly yên tâm nhé.”
Cao Văn ngơ ngác nhìn cô gái cười tươi như thái dương vừa xuất hiện ở trước mắt. Không nhịn được mà dõi theo bóng lưng rời đi. Đến khi ngửi hương thơm lừng mới thu hồi tầm mắt.
Bàn họ gọi mỗi món một đĩa, riêng thịt kho đông pha gọi một phần lớn nhất. Hôm nay chỉ gọi cơm chiên dương châu và cơm trắng nóng để ăn với thịt kho. Cao Văn nhìn bàn ăn có sắc hương vị đủ cả, không nhịn được nuốt nước bọt. Ngửi mùi thơm quá.
"Đây là quán hai lão rất thích, ngày nào mỗi bữa đều ăn ở đây mới chịu được. Từ vệ sinh cho đến hương vị đều là nhất phẩm. Tiểu Cố ăn thử xem có hợp không." "Cảm ơn hai vị.” Cô Thần Vũ nhìn thịt kho đông pha phủ đầy nước sốt màu đỏ phách đẹp mắt, hương thơm đậm đà mới chỉ ngửi đã muốn ăn. Lần đầu tiên sau gần một năm hắn mới có cảm giác miệng thèm ăn một món nào đó.
Cao Văn nghe lời Trâm đạo nói, lẩy cho Cố Thần Vũ một bát nước canh nhỏ uống cho ấm bụng trước khi ăn.
Cố Thần Vũ nhìn chén canh trong suốt tỏa hương chua ngọt, cá màu trắng đục và rau xanh mướt. Lấy thìa uống thử muỗng nhỏ, động tác hơi dừng lại một chút rồi tiếp tục uống tiếp. Đến khi ăn xong bát canh mới gắp rau trộn dầu giấm ăn thử.
Cao Văn và hai vị đạo diễn thì khác, ba người đầu tiên không kìm được mỗi người gắp một miếng thịt kho vào bát, rưới thêm một muỗng nước sốt sau đó bắt đầu ăn.
Trầm đạo và Khổng đạo đã biết mùi vị từ buổi trưa nên gương mặt chỉ thỏa mãn vui sướng, nhắm mắt lại thưởng thức dư vị thịt kho trong miệng.
Cao Văn thì khác, lúc này mắt mở to như không tin vào miếng thịt mình đang ăn. Ngon đến nỗi thịt trong miệng ăn hết lúc nào không hay, xém chút nuốt luôn đầu lưỡi rồi.
"Trời ơi, ngon quá. Thịt kho đông pha ở đây thật sự rất ngon. Bên trong ẩm mềm mọng nước, vừa cho vào đã muốn tan trong miệng. Bên ngoài thấm đẫm nước sốt đậm đà mặn ngọt vừa phải. Là ninh bằng nước dừa phải không, thơm quá đi.”
Cao Văn mải lo ăn uống quên mất người bên cạnh cần được chăm sóc. Đến khí nhìn qua mới thấy người này đang ăn đậu hũ non nhồi tôm thịt nấm hấp. Cuối cùng vị này cũng tự giác ăn rồi.
"Cố cậu thử ăn thịt kho đông pha này đi. Đỉnh cao ẩm thực, tinh hoa hội tụ luôn đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






